16. MẸ VNAH LÊ THỊ NGỌN
Tuổi trẻ của chúng ta đẹp biết
bao khi được ngồi trên ghế nhà trường, được ăn những bữa cơm ngon, mặc quần áo đẹp. Tuổi trẻ hôm nay có thể không biết đến
đạn bom, không tận mắt chứng kiến những đau thương mất mát trong hai cuộc chiến tranh vệ quốc vĩ đại của dân tộc. Nhưng
họ đều hiểu rằng để có cuộc sống hôm nay là sự hy sinh của nhiều thế hệ lớp người đi trước đã anh dũng hy sinh, là những nỗi đau, sự mất mát lớn lao của những người Mẹ Việt Nam anh hùng. Có sự đền đáp nào xứng đáng với sự hy sinh cao cả của các Mẹ cho Tổ quốc hôm nay. Sinh thời, Bác Hồ đã từng nói: “Nhân dân ta rất biết ơn các bà mẹ cả hai miền Nam Bắc đã sinh đẻ và nuôi dạy những thế hệ anh hùng của nước ta”(Hồ Chí Minh toàn tập). Đất nước mình trải qua bao cuộc trường chinh máu lửa, người mẹ Việt Nam đã gánh cả nỗi đau giang sơn trên đôi vai gầy yếu của mình, đi suốt cả một chiều dài lịch sử của dân tộc. Đất nước bị xâm lăng, cũng như đời mẹ nhọc nhằn trong suốt những tháng năm dài đấu tranh để bảo vệ, gìn giữ cuộc sống thanh bình, ấm no, hạnh phúc cho đất nước. Các Bà Mẹ Việt Nam anh hùng người đóng vai trò là hậu phương vững chắc trong cuộc kháng chiến, tiếp thêm sức mạnh cho bộ đội ngoài sa trường. Vì lẽ đó, Xã Đoàn Hòa Phú đã tổ chức chuyến thăm, gặp gỡ Mẹ Việt Nam anh hùng
Lê Thị Ngọn với mong muốn cho chúng tôi có cơ hội tìm về với cội nguồn dân tộc, lắng nghe những câu chuyện kể và những nổi đau mà Mẹ phải chịu đựng. Qua tiếp xúc với Mẹ Việt Nam anh Hùng Lê Thị Ngọn (90 tuổi), được nghe kể chuyện, tôi thấy, ngoài sự mất mát về vật chất, nỗi đau lớn nhất vẫn là nỗi đau tinh thần đã dằn xé và đeo bám Mẹ cho đến ngày hôm nay và mãi mãi. Ta không thể nào cảm nhận được nó. Vợ mất chồng, mẹ mất con. Một mình Mẹ đã gánh cả giang sơn to lớn trên đôi vai gầy mà không hề quỵ xuống:
“Đất nước tôi thon thả giọt đàn bầu
Nghe dịu nỗi đau của mẹ
Ba lần tiễn con đi hai lần khóc thầm lặng lẽ
Các anh không về mình mẹ lặng im.”
Đã bao nhiêu lần tôi tự hỏi liệu trên thế giới này có dải đất nào mà mỗi tấc đất lại thấm máu xương của những người đi trước nhiều như nước mình? Và có đất nước nào có nhiều bà mẹ có đức hy sinh cao cả như nước Việt của tôi? Mỗi lần tôi hỏi Mẹ, chồng và con Mẹ hy sinh như thế nào? Tôi lại thấy Mẹ nghẹn lại, rướm nước mắt rồi kể cho tôi nghe: “Chồng Mẹ hy sinh ở trận càng
sông Lu năm 1950” 12 giờ trưa ngày 05/02/1950 khi nước sông Lu rút, bọn Pháp và lính ngụy ập xuống phát biền chặt cây cối, nhằm truy lùng những đồng chí cán bộ, chiến sĩ cách mạng và nhân dân ta đang ẩn náo, chúng phát hiện ai là giết nấy. Lúc bấy giờ, ở các bãi bùn trên sông rạch đã nổi lên những xác chết chồng chất lên nhau, máu đỏ đã loan ra hòa vào với nước của dòng sông Lu tạo nên một màu đỏ kéo dài trên sông. Khi giặc Pháp rút đi, số bà con thoát được đã quay lại và khiêng ra được khoảng 300 xác chết. Trong đó, có hàng chục người chết trong địa đạo và cả chục xác chết bị ném vào lửa trong số ấy có chồng của Mẹ. Có nỗi đau nào lớn hơn khi Mẹ nhận được tin dữ ấy, lên nhận xác chồng nước mắt Mẹ không ngừng rơi. Giờ đây Mẹ phải tự mình gòng gánh nuôi 6 người con. Mẹ, tạo hóa đã ban cho Mẹ một sự chịu đựng tất cả một cách phi thường. Lần thứ hai người con trai cả của Mẹ xung phong lên đường giành lấy bình yên cho đất nước và để trả nợ máu cho cha. Mẹ là điểm tựa, niềm tin, là bóng mát chở che, là nhựa sống truyền cho những đứa con lớn lên thành “Những người con gái, con trai. Đẹp như hoa hồng, cứng như sắt thép” Mẹ đã sinh thành, nuôi dưỡng các con, yêu con hơn hết thảy. Nhưng trước vận mệnh của đất nước lâm nguy, Mẹ thà mất con, nhưng không để mất nước. Những lần Mẹ lén đem cơm cho con, không có gì là nhiều chỉ có cơm và khô nhưng Mẹ còn được gặp con, được nhìn thấy con và ôm con vào lòng. Rồi một lần nữa Mẹ lại nghe tin dữ người con trai cả của Mẹ bị giặt bắn chết, Mẹ ra nhìn con lần cuối nhưng không dám khóc, không dám đến gần vì sợ địch phát hiện. Mẹ cố kiềm nén nỗi đau mà không phải người mẹ nào cũng làm được, khi xác con nằm đó mà chẳng thể ôm vào lòng được nữa. Mỏi mòn chờ tin con, mong ngóng xa xăm để rồi tuyệt vọng trong sự im lặng chịu đựng với nỗi nhớ thương dày vò trong tim đau đớn. Và rồi chồng và con của Mẹ đã ra đi, không bao giờ trở về nữa, để Mẹ một mình với sự lặng im. Vẫn biết chiến tranh là mất mát, hy sinh, nỗi đau đó trải dài trên cơ thể Mẹ. Được nghe Mẹ kể về nỗi vất vả, nhọc nhằn khi sinh con và nuôi dạy các con khôn lớn trưởng thành thì trong ánh mắt của Mẹ nỗi buồn đã tan biến, mà đang ánh lên niềm vinh dự, tự hào vì đã hiến dâng cho Tổ quốc những đứa con là một phần máu thịt của chính mình để đất nước Việt Nam có được cuộc sống như ngày hôm nay. Nghe câu chuyện kể của Mẹ tự dưng tôi thấy ứa nước mắt, tôi thầm cảm ơn vì có những người mẹ như Mẹ dám hy sinh tất cả để cho chúng tôi hôm nay có được cuộc sống ấm no, yên bình và hạnh phúc. Tôi chợt nhận ra rằng ngoài những chiến công của các Thương binh, Liệt sĩ thì còn có những anh hùng như Mẹ, đã hi sinh tất cả đưa chồng con ra chiến trường, nơi khói lửa, đạn bom không có mắt, có thể chồng con của Mẹ sẽ hi sinh bất cứ lúc nào, dù đã biết nhưng vì đại cuộc nên Mẹ vẫn phải xếp hành trang cho chồng con của mình ra chiến trường bảo vệ Tổ quốc.
Mẹ đã hiến dâng cả máu thịt cho đất nước được ấm no, hạnh phúc. Hãy nhớ rằng “Đừng bao giờ quên đi quá khứ, quên đi mảnh đất này vì đó là một trang sử thiêng liêng, oanh liệt của Tổ quốc”. Những giọt máu ấy đã được viết lên trang sử hào hùng hơn 4.000 năm của đồng bào nước Việt. Bà Mẹ Việt Nam anh hùng luôn sống mãi trong lòng chúng con, luôn là niềm tự hào của những người mang trong mình dòng máu đỏ, da vàng. Thưa Mẹ, xin Mẹ hãy cho con và các bạn của con được là con của mẹ. Tuy Mẹ không xin ra chúng con, dạy bảo chúng con, nuôi nấng chúng con nhưng tất cả sự hy sinh trong cuộc đời của mẹ đã sinh ra chúng con, nuôi dạy chúng con. Vì Tổ quốc chúng con sẽ không tiếc máu xương gìn giữ nền độc lập thống nhất mà Mẹ và cha anh đã gầy dựng. Mẹ ơi cho con xin làm tất cả những gì có thể để chia sẻ những nỗi đau thương nhọc nhằn cùng Mẹ. Tiếp nối truyền thống sáng ngời của cha anh bản thân là thanh niên của vùng đất “Củ Chi Đất Thép thành đồng” tôi quyết tâm rèn sức luyện tài cùng chung tay góp sức xây dựng quê hương ngày càng tươi đẹp để không phụ lòng những đau thương mất mát hy sinh mà Mẹ phải chịu đựng. Chính Mẹ là người phụ nữ anh hùng và vĩ đại của dân tộc Việt Nam hôm nay. Xin gửi lời tri ân tha thiết nhất đến Mẹ. Mong Mẹ luôn sống vui, sống khỏe để đất nước còn được bù đắp nỗi đau thương mất mát của Mẹ.



