166. AHLLVTND NGUYỄN THỊ RÀNH
Tiếng Gọi Dưới Bàn Thờ Mẹ Nguyễn Thị Rành hay còn gọi với những tên gọi thân thương như “Mẹ Tám Trầu”, “Bà má Củ Chi”, “Bà Má Dũng Sĩ” sống tại xã Phước Hiệp, Củ Chi (nay là Trại Đèn, xã Tân An Hội, Thành phố Hồ Chí Minh). Ngôi nhà nhỏ của Mẹ nằm ngay sát tuyến lửa, là nơi ẩn náu, là trạm giao liên và là bệnh xá dã chiến của cán bộ, chiến sĩ cách mạng. Mẹ Rành có mười một người con, nhưng trong "thời hoa lửa" ấy, mỗi đứa con lớn lên đều được Mẹ dẫn dắt, gửi gắm trọn vẹn cho sự nghiệp giải phóng dân tộc. Câu chuyện của Mẹ không chỉ là những trận đánh oanh liệt, mà là những ngày tháng Mẹ lặng lẽ nuốt nước mắt, tiễn biệt từng đứa con lên đường, rồi đón nhận tin hy sinh.
Sự Hy Sinh Lặng Lẽ giữa chiến tranh đã bao bọc lấy cuộc đời Mẹ. Từ người con đầu tiên cho đến người con thứ chín, Mẹ lần lượt nhận tin báo tử. Mười một người con, chín người đã anh dũng ngã xuống trên chiến trường, sáu người là cán bộ, du kích, ba người là liệt sĩ thanh niên xung phong. Trong đau thương tột cùng, Mẹ không hề gục ngã. Khi đứa con này hy sinh, Mẹ lại động viên đứa con kế tiếp tiếp nối con đường của anh chị mình. Mẹ nói: "Tổ quốc là trên hết. Mất mát này là để đổi lấy độc lập cho con cháu sau này." Tinh thần của Mẹ là ngọn lửa ấm áp duy nhất trong căn nhà lạnh lẽo vì bom đạn và mất mát.
Mẹ trở thành cơ sở cách mạng trung kiên. Nhiều lần địch càn quét, bao vây, chúng nghi ngờ Mẹ che giấu cán bộ. Mẹ vẫn bình tĩnh, vững vàng đối diện, dùng sự chất phác, hiền hậu nhưng kiên định của mình để bảo vệ hầm bí mật dưới sàn nhà. Mẹ đã che chở hàng trăm cán bộ, chiến sĩ, nhiều người trong số đó là những cán bộ cấp cao của Khu ủy Sài Gòn – Gia Định.
Lời Thề Bất Diệt Của Người Mẹ anh hùng. Có lần, giặc dồn Mẹ vào góc tường, chĩa súng đe dọa. Chúng hỏi Mẹ có bao nhiêu con đã chết. Mẹ trả lời bằng giọng điềm tĩnh, không chút sợ hãi: "Tôi có chín đứa con đã hy sinh. Nếu tôi có chín mươi chín đứa con, tôi cũng sẽ cho chúng đi đánh giặc đến hơi thở cuối cùng, cho đến khi đất nước này được giải phóng!" Lời thề ấy, lời nói của một người mẹ mất đi gần hết khúc ruột của mình, đã trở thành một biểu tượng tinh thần bất diệt trong thời kỳ "hoa lửa". Nó thể hiện ý chí không gì lay chuyển được của nhân dân Việt Nam.
Di Sản Của Mẹ Việt Nam Sau năm 1975, khi đất nước hòa bình, Mẹ Tám Rành được tôn vinh. Mẹ không chỉ là Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân (được phong tặng năm 1994) mà còn là Mẹ Việt Nam Anh hùng tiêu biểu nhất. Câu chuyện của Mẹ Tám Rành là bài học sâu sắc nhất về "Câu chuyện thời Hoa lửa": Hoa: Là sự hy sinh cao cả của chín người con. Lửa: Là ngọn lửa đấu tranh không bao giờ tắt trong trái tim người mẹ, biến đau thương thành hành động cách mạng. Mẹ Tám Rành chính là hiện thân cho tinh thần "Những câu chuyện Mẹ kể" – những câu chuyện về lòng yêu nước và sự hy sinh mà mỗi thế hệ phải ghi nhớ và tiếp nối.


