17. MẸ VNAH NGUYỄN THỊ LIẾU
Tuổi trẻ của chúng ta đẹp biết bao khi được ngồi trên ghế nhà trường, được ăn những bữa cơm ngon, mặc quần áo đẹp. Nhưng có bao giờ bạn ngồi lại để suy ngẫm về những hồi ức và dĩ vãng đã qua, rồi cảm thấy thật may mắn với cuộc sống hiện tại? Đối với tôi, đó là một điều vô cùng hạnh phúc và cuộc sống này hoàn toàn không vô vị. Vì những làn mưa bom, bão đạn trong cuộc chiến tranh giữ nước đã hoàn toàn chìm vào quá khứ như hạt cát đắm mình trong sa mạc. Nhưng mỗi khi gió cuốn, trang lịch sử ấy được mở ra khiến trong lòng ai ai cũng bồi hồi khó tả. Ngày 30/04/1975, miền Nam được hoàn toàn giải phóng, đất nước thu về một mối. Những tưởng đất nước đã hòa bình, từ đây không còn đau thương chồng chất đau thương, không còn cảnh sinh ly tử biệt. Thế nhưng dù ở thời đại nào, dù trong hoàn cảnh nào thì người du kích xã, người chiến sĩ công an nhân luôn là những người lính tiên phong trong công cuộc xây dựng và bảo vệ tổ quốc. Và trong quá trình chiến đấu với tội phạm có những người chiến sĩ công an đã mãi mãi từ biệt gia đình để lại muôn vàn đau thương cho người ở lại. Đó chính là liệt sĩ Nguyễn Văn Giàu, con trai độc nhất của mẹ VNAH Nguyễn Thị Liếu. Mẹ Nguyễn Thị Liếu sinh ra và lớn lên tại ấp Phú Lợi, xã Phú Hòa Đông, huyện Củ Chi. Thuở thiếu thời mẹ là một cô gái xinh đẹp và giỏi giang việc đồng áng. Trong thời chiến gian khổ là thế, nhưng đôi tay mẹ chưa bao giờ
ngừng nghỉ mà luôn thoăn thoắt trên những cánh đồng đã trổ vàng bông lúa chin. Mẹ cũng như bao cô gái khác, dù cho cuộc sống gian khổ nhưng vẫn luôn lạc quan và không ngừng phấn đấu. Sau khi kết hôn với ông Nguyễn Văn Nhà mẹ có một người con duy nhất đó chính là liệt sĩ Nguyễn Văn Giàu. Nuôi con gian khổ là bao, người con trai đối với mẹ là cả một gia tài to lớn. Chú Nguyễn Văn Giàu con trai Mẹ khi xưa là du kích xã sau đó là công an nhân dân công tác tại Phú Nhuận. Trong một lần làm nhiệm vụ chú đã một mình đối mặtvới nhóm tội phạm nguy hiểm , và chú đã anh dũng hy sinh để lại cha mẹ già và cô con gái vừa hơn 3 tháng tuổi. Cả đời Mẹ đã trải qua bao nhiêu biến cố, đã mạnh mẽ thế nào trong thời khóc liệt của chiến tranh thế nhưng ngày nhận tin con trai đã hy sinh Mẹ như hoàn toàn sụp đổ. Khi chú Giàu qua đời, một thời gian sau vợ chú cũng âm thầm bỏ đi theo hạnh phúc mới, để lại đứa con thơ dại cho ông bà chăm sóc. Lúc bấy giờ Mẹ không chỉ là người bà mà còn là người cha, người mẹ, hết mực yêu thương chăm sóc cho cháu gái, bù đắp hết thảy những thiệt thòi mà con trẻ đã phải gánh chịu từ khi còn thơ bé. Có tình thương nào bao la hơn thế nữa, có đức hy sinh nào cao cả hơn thế không? Năm 1991, ông Nguyễn Văn Nhà qua đời do tuổi già. Mẹ lại cô đơn một mình ở tuổi gần đất xa trời,giờ chỉ còn hai bà cháu nương tựa nhau mà tiếp tục cuộc sống. Nhưng bù lại Mẹ có một người cháu luôn biết hiếu thảo, hết lòng phụng dưỡng, chăm sóc Mẹ lúc tuổi xế chiều. Khép lại những mất mác, năm 2002, Mẹ Nguyễn Thị Liếu được trao tặng danh hiệu BÀ MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG đã có con độc nhất hy sinh vì sự nghiệp giải phóng dân tộc và bảo vệ Tổ quốc.Hiện nay, cùng với chế độ đãi ngộ theo quy định của Nhà nước, Mẹ Nguyễn Thị Liếu còn được các đơn vị, doanh
nghiệp, các tổ chức đoàn thể phụng dưỡng nhằm nâng cao đời sống tinh thần,vật chất cho mẹ. Hôm nay về đây gặp Mẹ, những câu chuyện Mẹ kể chỉ còn là những thoáng ký ức mơ hồ. Mẹ chẳng còn hoạt bát như trước, những dòng tâm sự thường hay ngắt quảng bởi sự mệt mỏi của tuổi già hoặc do Mẹ đang mường tượng lại khung cảnh của những ngày xa xưa. Đôi mắt Mẹ vẫn sáng trong như hàng vạn ngôi sao trên bầu trời, sáng trong như tâm hồn cao thượng Mẹ dành cho các con các cháu. Trong tôi bỗng nhiên bồi hồi xúc động, hình ảnh về người mẹ đã vượt qua giới hạn của thời gian và không gian, trở thành bất tử trong lòng mỗi người con trên mảnh đất thân thương này. Kể sao cho hết tấm gương những người mẹ Anh hùng của cả nước nói chung và Huyện Củ Chi nói riêng, những người mẹ xứng đáng với tám chữ vàng mà Bác Hồ tặng phụ nữ Việt Nam:
"Anh hùng - Bất khuất - Trung hậu - Ðảm đang".


