.17 tuổi, cái tuổi đẹp nhất của đời người
Mỗi khi nhớ về những năm tháng thanh xuân, lòng tôi – một người con của mảnh đất Tân Đức Đông sinh ngày 25/10/1949 – lại trào dâng một niềm tự hào khó tả. Năm 1966, khi mới vừa tròn 17 tuổi, cái tuổi đẹp nhất của đời người, tôi đã quyết định gác lại những dự định cá nhân để dấn thân vào con đường cách mạng. Giữa lúc cuộc kháng chiến chống Mỹ đang ở giai đoạn cam go, khốc liệt nhất, tôi lên đường với hành trang duy nhất là lòng yêu nước nồng nàn và ý chí quyết tâm bảo vệ độc lập, tự do cho dân tộc. Những năm tháng chiến đấu ấy là một chặng đường dài đầy thử thách, nơi ranh giới giữa sự sống và cái chết mỏng manh như sợi tóc. Tôi vẫn nhớ như in những đêm hành quân dưới làn mưa bom bão đạn, những cơn sốt rét rừng hành hạ, và cả những bát cơm sẻ nửa cùng đồng đội giữa chiến trường. Chính tình đồng chí sắt son và niềm tin mãnh liệt vào ngày đại thắng đã giúp chúng tôi vượt qua tất cả. Với tôi, tham gia cách mạng từ năm 1966 không chỉ là thực hiện nghĩa vụ với Tổ quốc, mà còn là sự tôi luyện nên bản lĩnh và nhân cách của một người lính cụ Hồ. Dù bao nhiêu năm đã trôi qua, những ký ức về một thời "máu và hoa" ấy vẫn mãi là ngọn lửa cháy rực trong tim, nhắc nhở tôi luôn sống xứng đáng với sự hy sinh của những người đồng đội đã nằm lại nơi chiến trường xưa.



