Cựu chiến binh

“17 tuổi, cô gái văn công giữa bom đạn Trường Sơn”

Mới 17 tuổi, cô gái quê Thái Bình Nguyễn Thị Bích Liên đã gia nhập lực lượng thanh niên xung phong và hành quân vào Trường Sơn. Tại đây, bà vừa tham gia văn công phục vụ bộ đội, vừa làm nhiệm vụ bảo đảm giao thông, đồng thời dạy chữ cho đồng đội. Có lần bị bom vùi lấp, sau khi được đồng đội đào lên, bà cùng mọi người chỉ nghỉ một lúc rồi lại tiếp tục công việc. Câu chuyện được bà kể lại với VOV như một ký ức về tuổi trẻ trên tuyến lửa.

Hưng Yên17/09/2026Xã Quỳ Châu (Đoàn xã Quỳ Châu)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm ấy, chiến tranh đang diễn ra ác liệt. Những cô gái tuổi mười bảy, đôi mươi từ nhiều miền quê lần lượt lên đường tham gia thanh niên xung phong. Trong số đó có Nguyễn Thị Bích Liên, cô gái quê lúa Thái Bình.

Đội của bà hành quân vào Trường Sơn trong hơn một tháng. Để tránh máy bay phát hiện, đoàn thường đi ban đêm, nghỉ ban ngày. Con đường phía trước là những cung đường thường xuyên bị máy bay đánh phá, nhưng những người trẻ vẫn tiếp tục tiến về phía trước.

Đến Trường Sơn, công việc của Nguyễn Thị Bích Liên không chỉ là một nhiệm vụ. Bà tham gia Đội văn nghệ xung kích của Ban Xây dựng 67, sau đó hoạt động trong Đoàn văn công “Tiếng hát át tiếng bom”. Ban ngày, bà cùng đồng đội tham gia bảo đảm giao thông; buổi tối, bà lại trở thành cô giáo dạy chữ.

Có những ngày bom đạn phủ xuống tuyến đường. Bà kể lại rằng có lần bị bom vùi lấp, đồng đội phải đào bới để đưa mọi người lên. Sau khi được cứu, họ chỉ nghỉ một lúc rồi lại tiếp tục nhiệm vụ.

Điều đáng nhớ trong hồi ức của bà Liên là âm nhạc cũng trở thành một phần của cuộc sống nơi tuyến lửa. Những bài hát như “Cô gái mở đường”, “Trên đỉnh Trường Sơn” được cất lên giữa những ngày gian khổ, giúp những người trẻ giữ tinh thần lạc quan và tiếp tục công việc bảo đảm cho những đoàn xe vận chuyển hàng hóa vào chiến trường.

Nhìn lại sau nhiều năm, câu chuyện của bà Nguyễn Thị Bích Liên cho thấy hình ảnh một thế hệ thanh niên đã đảm nhiệm nhiều công việc khác nhau trên chiến trường: văn công, bảo đảm giao thông, dạy học và phục vụ hậu cần. Mỗi công việc đều góp một phần vào hoạt động chung của tuyến chi viện chiến lược.

Chi tiết đáng nhớ

Điểm đặc biệt trong câu chuyện của bà Liên là hình ảnh một cô gái 17 tuổi vừa làm văn công, vừa làm nhiệm vụ trên tuyến đường bị bom đánh phá, rồi lại dạy chữ cho đồng đội vào buổi tối.

Đó là một lát cắt rất đời thường của chiến tranh, cho thấy tuổi trẻ thời ấy không chỉ được nhớ đến qua những trận đánh mà còn qua những công việc thầm lặng phía sau tiền tuyến.

Ý nghĩa tuyên truyền

Câu chuyện về Nguyễn Thị Bích Liên giúp thế hệ hôm nay hiểu hơn về những đóng góp đa dạng của thanh niên trong kháng chiến chống Mỹ. Trong hoàn cảnh bom đạn và thiếu thốn, những người trẻ vẫn giữ tinh thần lạc quan, hoàn thành nhiệm vụ và giúp đỡ đồng đội. Ký ức của nhân chứng là lời nhắc nhở về giá trị của hòa bình và sự trân trọng đối với những thế hệ đã dành tuổi trẻ cho đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn