Bài viết

170. Nông Văn Dền

TP. Hồ Chí Minh16/12/2025Phạm Lê Anh Thư (Trường THCS Tân An Hội)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người anh cả của Đội Thiếu niên Tiền phong, tên thật là Nông Văn Dền. Khi em nhìn vào bức ảnh của anh, em thấy một cậu bé thật nhanh nhẹn, đôi mắt sáng ngời, nhưng sao lại chất chứa nỗi lo lắng của người lớn quá sớm. Đáng lẽ ra, tuổi thơ ấy phải là tiếng reo vui trên nương rẫy, là trò chơi đánh trận giả vô lo. Thế nhưng, Kim Đồng của chúng em đã phải khoác lên vai nhiệm vụ giao liên, bảo vệ cơ mật. Em cứ nghĩ về anh mà lòng cứ rối bời. Có trách không, khi những gánh nặng của thời cuộc lại đặt lên đôi vai bé bỏng ấy? Anh đã phải trưởng thành vội vã, đã phải rũ bỏ sự hồn nhiên để trở thành một chiến sĩ.Và nỗi hờn ấy lên đến đỉnh điểm khi em nhớ về ngày anh hy sinh. Kim Đồng đã lấy chính thân mình để làm mồi nhử, đánh lạc hướng quân thù, bảo vệ cán bộ. Hành động ấy quá dũng cảm, quá lớn lao, nhưng cũng quá đau đớn cho một cậu bé chưa đầy mười lăm tuổi. Cảm giác như có ai đó đã cướp đi nụ cười và tương lai của anh một cách tàn nhẫn. Em hờn số phận đã không cho anh một tuổi thơ trọn vẹn, để anh phải nằm lại giữa chiến khu lạnh lẽo khi mùa xuân cuộc đời mới chớm. Anh Kim Đồng ơi, anh đã dạy chúng em về lòng yêu nước từ thuở ấu thơ, nhưng cũng để lại trong lòng chúng em một vết thương không thể lành.Nếu Kim Đồng là nỗi xót xa về tuổi thơ bị đánh cắp, thì Lý Tự Trọng lại là sự day dứt về một lý tưởng rực cháy bị bóp nghẹt. Anh Trọng, người thanh niên ưu tú được Bác Hồ cử đi học tập, mang về nước cả bầu trời tri thức và nhiệt huyết cách mạng. Anh Lý Tự Trọng mới đôi mươi tuổi xuân, cái tuổi mà chúng em đang bỡ ngỡ với những ước mơ đầu đời, với những rung động ngây thơ. Thế mà, anh đã có một lựa chọn kiên cường, dám đối mặt với cái chết để đổi lấy sự sống cho dân tộc.Em luôn tự hỏi, khi đứng trước kẻ thù, khi phải chịu đựng những đòn tra tấn dã man, anh Trọng có bao giờ thấy sợ hãi hay tiếc nuối không? Chắc là không, vì ngọn lửa lý tưởng trong anh đã cháy quá lớn. Thế nhưng, em vẫn thấy hờn. Hờn vì sao những hoài bão lớn lao của anh, những cống hiến mà anh có thể mang lại cho đất nước sau này, lại bị kết thúc đột ngột như vậy ? Câu nói bất hủ của anh trước pháp trường: “Con đường của thanh niên chỉ có thể là con đường cách mạng, không thể là con đường nào khác!” – câu nói ấy mạnh mẽ biết bao, kiên cường biết bao, nhưng lại khiến em rơi nước mắt. Nó không chỉ là lời tuyên bố, mà còn là một tiếng thét phẫn uất, một sự khẳng định lý tưởng đã vượt lên trên cả cái chết. Lý Tự Trọng đã hiên ngang đi vào lịch sử, để lại cho chúng em một tượng đài về sự quả cảm, về trí tuệ và sự hy sinh không thể đong đếm.Hai người anh hùng ấy, Kim Đồng và Lý Tự Trọng, đại diện cho hai cột mốc tuổi trẻ: thiếu niên và thanh niên. Họ cùng chung một lý tưởng, cùng chung một số phận: dâng hiến tất cả cho Tổ quốc. Em hờn, hờn vì sự hy sinh của họ quá lớn, quá đau thương, khiến chúng em phải nhận lấy một món nợ tinh thần quá nặng nề.

Sự hy sinh của Kim Đồng và Lý Tự Trọng không chỉ là niềm tự hào. Đó còn là tiếng vọng day dứt, là lời nhắc nhở nhẹ nhàng về trách nhiệm của thế hệ chúng em. Nỗi hờn về số phận đã tôi luyện thành ý chí. Chúng em hiểu rằng, cách duy nhất để đáp lại sự hy sinh cao cả ấy, cách duy nhất để xoa dịu nỗi đau của lịch sử, chính là phải sống thật xứng đáng.Chúng em xin hứa sẽ không để tuổi trẻ của mình trôi qua vô nghĩa. Chúng em sẽ học tập, rèn luyện để trở thành những công dân có ích, xây dựng đất nước Việt Nam ngày càng văn minh, giàu đẹp. Chỉ khi đất nước phồn vinh, hòa bình được giữ vững, thì tuổi xuân của Kim Đồng và Lý Tự Trọng mới thực sự không bị lãng phí. Hai anh mãi mãi là ngọn đuốc sáng trong trái tim và là nỗi hờn thương sâu thẳm trong ký ức của tuổi trẻ Việt Nam hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn