172. Lý Tự Trọng
Người xưa từng nói: “Dễ trăm lần không dân cũng chịu, Khó vạn lần dân liệu cũng xong.” Lòng yêu nước, tinh thần dân tộc là mạch nguồn bất tận đã nuôi dưỡng bao thế hệ người Việt Nam đứng lên bảo vệ và dựng xây đất nước. Chính bởi dòng chảy kiên cường ấy, cha ông ta đã khắc ghi những trang sử vàng chói lọi bằng máu và nước mắt.
Đặc biệt, nhắc đến những người trẻ đã dùng cả tuổi xuân để tô thắm lá cờ Tổ quốc, trong tâm trí em luôn hiện lên một hình ảnh vừa kiên cường, vừa đau xót: Anh Lý Tự Trọng. Anh là minh chứng hùng hồn cho câu nói "Tuổi nhỏ chí lớn", là người đoàn viên thanh niên cộng sản đầu tiên của nước nhà.
Cuộc đời anh Lý Tự Trọng ngắn ngủi, nhưng rực cháy như một ngôi sao băng, để lại ánh sáng vĩnh cửu. Em hình dung, anh sinh ra ở đất Thái Lan, nơi xa xôi nhưng trái tim luôn hướng về Tổ quốc. May mắn lớn nhất của anh chính là được gặp và được Bác Hồ dìu dắt, đặt tên là Lý Tự Trọng. Từ đó, anh được chọn vào lớp đào tạo cán bộ cách mạng đầu tiên.
Chỉ mới là một thiếu niên, anh đã học tập, rèn luyện ở nước ngoài, tiếp thu ánh sáng của Chủ nghĩa Mác – Lênin. Khi bạn bè cùng trang lứa còn đang chơi đùa, anh đã gánh vác trọng trách lớn lao của một chiến sĩ cách mạng.
Năm 1930, khi phong trào cách mạng trong nước sôi sục, anh Trọng được giao nhiệm vụ quan trọng: làm liên lạc, chuyển tài liệu, và phiên dịch cho Đặc phái viên của Quốc tế Cộng sản. Công việc đầy nguy hiểm, đòi hỏi sự mưu trí và lòng can đảm phi thường. Anh đã hoàn thành xuất sắc, trở thành cầu nối vô giá giữa cách mạng Việt Nam và thế giới.
Bi kịch và sự kiện anh hùng đã xảy ra vào cuối năm 1931, trong một buổi mít tinh kỷ niệm Cách mạng Tháng Mười Nga ở Sài Gòn. Khi một mật thám Pháp xông vào bắt đồng chí diễn thuyết, Lý Tự Trọng, với tinh thần bảo vệ đồng đội vô điều kiện, đã rút súng bắn chết tên mật thám để bảo vệ cách mạng. Hành động này là sự bùng nổ của lòng yêu nước và ý chí chiến đấu, nhưng cũng đưa anh vào vòng vây của kẻ thù.
Dù bị bắt, bị giam cầm và tra tấn dã man trong nhà tù, anh Trọng vẫn giữ vững khí phách. Em hình dung những trận đòn roi tàn khốc, sự cô đơn trong ngục tối, nhưng anh vẫn ngẩng cao đầu. Kẻ thù muốn dùng tuổi trẻ của anh để lung lạc tinh thần, để chứng minh rằng anh hành động nông nổi, không suy nghĩ. Nhưng chính tại phiên tòa, anh đã khiến tất cả phải run sợ và kính nể. Lời tuyên bố nổi tiếng của anh: “Tôi hành động có suy nghĩ. Tôi hiểu việc tôi làm là đúng.
Con đường của thanh niên chỉ có thể là con đường cách mạng!” không chỉ là một lời biện hộ, mà là một bản án dành cho chế độ thực dân tàn bạo. Khi nghe anh nói, em cảm thấy như có một luồng điện chạy dọc sống lưng. Một cậu bé đã dám thách thức cả một guồng máy cai trị!Giặc Pháp đã lén lút xử tử anh vào đêm 21 tháng 11 năm 1931, vì chúng sợ tinh thần của anh sẽ thổi bùng phong trào đấu tranh. Nhưng chúng đã lầm. Giây phút anh ngã xuống, hình ảnh và câu nói của anh đã khắc sâu vào lịch sử, trở thành tiếng kèn xung trận vĩ đại nhất, thôi thúc hàng vạn thanh niên đi theo con đường mà anh đã chọn và đã hy sinh.
Cái chết của anh Lý Tự Trọng không phải là sự kết thúc, mà là một sự bắt đầu. Nó đã gieo mầm vào tâm hồn biết bao người trẻ, biến đau thương thành hành động cách mạng. Anh chính là người đã mở đầu cho truyền thống vẻ vang của Đoàn Thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh. Tên anh, linh hồn anh đã hòa quyện vào lá cờ Đoàn, vào chiếc huy hiệu Thanh niên mà chúng em vẫn tự hào đeo trên ngực áo.
Là một học sinh, một mầm non của đất nước, em tự hứa với lòng mình sẽ noi theo tấm gương của anh Lý Tự Trọng. Em sẽ cố gắng học tập thật tốt, rèn luyện đạo đức, tích cực tham gia các hoạt động Đoàn, Đội để góp phần xây dựng quê hương, đất nước.
Cảm ơn anh, người anh hùng trẻ tuổi của dân tộc. Câu chuyện về anh sẽ là bài học lịch sử, là kim chỉ nam để em và các bạn vững bước tiến lên. Con đường của thanh niên chỉ là con đường cách mạng – lời hứa thiêng liêng ấy sẽ mãi mãi là lời hiệu triệu trong trái tim thế hệ trẻ Việt Nam.



