Anh hùng Lực lượng vũ trang

18 NĂM NẰM LẶNG TRÊN MÁI NHÀ... ĐỂ RỒI MỘT NGÀY TỔ QUỐC GỌI ĐÚNG TÊN ANH .

Lai Châu03/08/2026Nguyễn Thị Phương Nhung (Hàm Tân)4 lượt xem0 lượt chia sẻ
18 NĂM NẰM LẶNG TRÊN MÁI NHÀ... ĐỂ RỒI MỘT NGÀY TỔ QUỐC GỌI ĐÚNG TÊN ANH  .

18 NĂM NẰM LẶNG TRÊN MÁI NHÀ... ĐỂ RỒI MỘT NGÀY TỔ QUỐC GỌI ĐÚNG TÊN ANH .

*- Có những người lính ngã xuống giữa tiếng súng, được đồng đội đưa về trong vòng tay của đất mẹ.

- Nhưng cũng có những người lính...

- Hy sinh trong lặng thầm, nằm lại giữa lòng thành phố suốt bao năm mà không một ai hay biết.

Liệt sĩ Biệt động Sài Gòn Lê Tấn Quốc (Bảy Rau Muống) là một trong những người như thế.

- Xuân Mậu Thân năm 1968.

Giữa khói lửa ác liệt của Sài Gòn, người chiến sĩ biệt động ấy bị thương nặng sau trận chiến. Anh tìm lên mái một ngôi nhà trên đường Nguyễn Du để ẩn náu, với khát vọng được tiếp tục chiến đấu hoặc chờ đồng đội quay lại.

*- Nhưng...

Đồng đội không thể đến.

Và anh cũng không bao giờ rời khỏi vị trí ấy nữa.

- Trên mái nhà giữa trung tâm Sài Gòn, người chiến sĩ trẻ lặng lẽ nằm lại.

Không một nấm mộ.

Không một vòng hoa.

Không một lời tiễn biệt.

Chỉ có nắng, mưa và thời gian âm thầm phủ lên người lính đã hiến trọn tuổi xuân cho Tổ quốc.

- Suốt 18 năm, không ai biết rằng trên mái nhà ấy vẫn còn một người con của đất nước chưa được trở về.

- Cho đến năm 1986, khi căn nhà được tháo dỡ, bộ hài cốt cùng khẩu súng AK đã hoen gỉ mới được phát hiện.

- Khoảnh khắc ấy, dường như cả một quãng thời gian đau thương của lịch sử lại hiện về.

- Rồi thêm nhiều năm miệt mài xác minh, đối chiếu hồ sơ, tìm lại ký ức của đồng đội và nhân chứng...

*- Cuối cùng, người chiến sĩ vô danh năm nào đã được gọi đúng tên:

- Liệt sĩ Lê Tấn Quốc – Bảy Rau Muống.

- Có lẽ...

Anh chưa bao giờ rời khỏi trận địa.

- Chỉ là thành phố phải mất gần hai thập kỷ mới tìm thấy anh, và thêm nhiều năm nữa mới có thể gọi đúng tên người đã ngã xuống vì mình.

*- Đằng sau sự bình yên hôm nay là biết bao người lính đã âm thầm gửi lại tuổi hai mươi.

- Có những sự hy sinh không có lời trăng trối.

- Có những người nằm lại đến khi tóc mẹ bạc trắng vẫn chưa một lần được đón về.

- Nhưng dù thời gian có trôi qua bao lâu...

Tổ quốc vẫn nhớ.

Nhân dân vẫn nhớ.

Lịch sử vẫn khắc ghi.

- Xin cúi đầu trước anh và những người chiến sĩ Biệt động Sài Gòn đã hiến dâng trọn tuổi xuân cho độc lập, tự do của dân tộc.

*- Các anh có thể đã hóa thành đất, thành trời... nhưng tên các anh sẽ còn mãi trong trái tim của những người Việt Nam yêu nước./

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn