182. Câu chuyện về Anh hùng Tô Vĩnh Diện
Câu chuyện về Anh hùng Tô Vĩnh Diện
Con đường kéo pháo vào Điện Biên Phủ là một cơn ác mộng: đường hẹp, một bên là vách đá dựng đứng, một bên là vực sâu thăm thẳm, trời lại mưa phùn khiến đường trơn như đổ mỡ. Mỗi khẩu pháo cần tới hàng trăm chiến sĩ cùng nhau ghì dây tời, nhích từng centimet một trong đêm tối để tránh máy bay địch phát hiện.
Đêm ngày 1/2/1954, khẩu đội của Tô Vĩnh Diện được lệnh kéo pháo ra khỏi trận địa qua một con dốc cực kỳ nguy hiểm có tên là dốc Chuối. Độ dốc ở đây lên tới hơn 40 độ, vực sâu hoắm nằm ngay bên dưới. Khi khẩu pháo đang được thả xuống dốc từ từ, bất ngờ một loạt pháo của địch từ phân khu trung tâm bắn mồ hôi tới, nổ mảnh ngay gần vị trí kéo pháo. Tiếng nổ lớn làm đứt tung sợi dây tời chính chịu lực.
Mất dây tời, khẩu pháo nặng hơn 2,4 tấn bắt đầu lao tự do xuống dốc với tốc độ ngày càng nhanh. Đồng chí người giữ càng pháo bị hất văng ra ngoài. Khẩu pháo hung hãn lao băng băng, nguy cơ rơi xuống vực sâu là mười mươi, kéo theo đó là công sức của hàng ngàn con người và nguy cơ làm lộ toàn bộ kế hoạch chiến dịch.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Tô Vĩnh Diện không mảy may nghĩ đến tính mạng của mình. Anh hét lớn: "Thà hy sinh chứ không để mất pháo!" rồi lập tức lao người ra, dùng hết sức bình sinh đẩy mạnh một đồng đội đang bị kẹt ở càng pháo ra vùng an toàn, còn chính bản thân anh thì lao thẳng người vào gầm pháo, dùng thân mình làm một chiếc "chêm sống" chắn ngang bánh xe pháo đang đà lao xuống.



