183. LÝ TỰ TRỌNG
Khi nhắc đến những anh hùng đã hy sinh tuổi trẻ để bảo vệ đất nước, trong tâm trí tôi luôn hiện lên hình ảnh một người thanh niên rất trẻ, rất kiên cường, mạnh mẽ đó chính là Lý Tự Trọng. Ông không chỉ là một người con ưu tú của dân tộc mà còn là người đoàn viên thanh niên cộng sản đầu tiên của Việt Nam, là tấm gương sáng ngời để bao thế hệ trẻ học hỏi ý chí bất khuất và tình yêu nước mãnh liệt.
Lý Tự Trọng tên thật là Lê Văn Trọng, sinh năm 1914 tại một vùng quê nghèo thuộc xã Việt Xuyên, huyện Thạch Hà, tỉnh Hà Tĩnh. Ông lớn lên trong một cuộc đời đầy “khói lửa”-thời ấy đất nước ta đang chịu ách đô hộ của thực dân Pháp. Tuy gia đình không giàu có nhưng ông đã được thừa hưởng truyền thống yêu nước từ gia đình, căm thù giặc xâm chiếm quê hương,đất nước. Chính hoàn cảnh xã hội và tinh thần quê nhà đạ hun đúc lên trong lòng ông một nhiệt huyết cách mạng từ rất sớm.
Bước ngoặt lên trong cuộc đời ông xảy ra vào năm 1926. Khi đó ông chỉ mới 12 tuổi, một học sinh cấp hai đã vinh dự được chính Nguyễn Ái Quốc (Bác Hồ) lựa chọn vào nhóm thiếu niên ưu tú để đưa ra nước ngoài học tập, chuẩn bị cho sự nghiệp giải phóng dân tộc. Điểm đến đầu tiên của ông và các đồng chí nhỏ tuổi là ở Thái Lan và sau đó đưa sang Quảng Châu (Trung Quốc) để bắt đầu hành trình rèn luyện. Qua bên đó, ông không chỉ học những kiến thức phổ thông mà còn được học chuyên sâu về ngoại ngữ nên ông đã thành thạo tiếng Trung và đặc biệt tiếng Anh. Quan trọng hơn cả, ông được hoc về Chủ nghĩa Mác-Lênin và đường lối cách mạng để về xây dựng đất nước. Nhờ những ngày đêm nỗ lực, kiên trì, cố gắng không ngừng nghỉ, Lý Tự Trọng trở thánh một thanh niên thông minh, tháo vát, có kiến thứ rộng và giỏi ngoại ngữ. Ông đã có đủ khả năng để tham gia những công việc đóng vai trò quan trọng trong sự nghiệp cách mạng khi trở về nước.
Năm 1929, ông đã trở về nước sau gần ba năm học tập và rèn luyện ở nước ngoài.Ngay khi về nước ông nhận nhiệm vụ đầu tiên là hoạt động bí mật tại Sài Gòn,đảm trách nhiệm liên lạc và phiên dịch cho các cán bộ cao cấp của Đảng. Đây là nhiệm vụ vô cùng nguy hiểm, đòi hỏi sự thông minh và bản lĩnh cao. Cùng với việc làm liên lạc, ông còn tích cự tham gia vào việc tổ chức, phát triển Đoàn Thanh niên Cộng sản Đông Dương, chính thức trở thành người đoàn viên cộng sản đầu tiên của Việt Nam.
Trong một cuộc mít tinh tại Sài Gòn tháng 02/1931 ông đã dũng cảm nổ sung bảo vệ đồng chí bị mật thám Pháp tấn công và vì thế nên ông bị thương và bị giặc bắt giữ.Dù đối diện với tra tấn dã man trong tù, nhưng ông vẫn khiên quyết không khai nửa lời,giữ vững bí mật của tổ chức. Sau một thời gian tra tấn, chúng đưa ông ra phiên tòa, ông đã hiên ngang mà tuyên bố rằng:
“Con đường của thanh niên chỉ có thể là con đường cách mạng, không thể là con đường nào khác”
Câu nói này đã biến phiên tòa thành một chiến thắng tinh thần,truyền lửa cho đồng bào cả nước.
Tháng 11 năm 1931, ông bị thực dân Pháp xử bắn khi chỉ mới 17 tuổi - một tuổi đầy hoài bão, ước mơ và trước họng sung kẻ thù, ông vẫn ho vang khẩu hiệu cách mạng, thể hiện tinh thần “chết đứng còn hơn sống quỳ”. Như vậy chúng ta có thể thấy rằng sự hy sinh cao cả của ông là một di sản quý để lại cho đất nước Việt Nam
Sau khi được tìm hiểu về anh hùng Lý Tự Trọng - người Đoàn viên Thanh niên cộng sản đầu tiên, trong long tôi lại dâng trào một cảm xúc vừa xót xa vừa tự hào,biết ơn.Tôi cảm thấy xót xa vì ông đã hy sinh ở tuổi 17, một cái tuổi được cho là đẹp nhất trong đời người. Đặc biệt tôi còn thấy rất tự hào, biết ơn vì tuổi trẻ Việt Nam lại có một người đầy anh dũng và kiên cường đến thế. Lời tuyên bố: ”Con đường của thanh niên chỉ có thể là con đường cách mạng, không thể là con đường nào khac!” của ông không chỉ dành cho thanh niên thời chiến mà còn là lời nhắc nhở sâu sắc cho chúng ta ngày nay. Đồng thời “cách mạng” của chúng ta ngày nay không phải là cầm sung mà là cầm bút để học tập và rèn luyện thật tốt để viết tiếp lên những trang thanh xuân còn đầy dang dở của ông, không phụ những công lao cao cả của những người anh hung liệt sĩ đã nằm xuống. Thế hệ của chúng ta được may mắn sinh ra trong một đất nước hòa bình và độc lập, chính vì vậy chúng ta phải nên biết ơn, tự hào về những anh hùng đã dũng cảm đứng lên chiến tranh giành lại hòa bình hay chúng ta có thể đến thăm, trò chuyện cùng những thương binh - những người đã may mắn sống sót trở về để họ để được hiểu thêm về lịch sử dân tộc của nước ta hơn.



