19. MẸ VNAH VÕ THỊ DẤM
Xã Trung An cách nơi tôi sinh ra và lớn lên khoảng 22 km, là nơi tôi bắt đầu gắn bó trong công việc của mình, tôi được biết Trung An là vành đai đỏ của cách mạng, là căn cứ địa của nhiều cơ quan, đơn vị lực lượng vũ trang cách mạng được Chủ tịch nước ký
quyết định phong tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân vì đã lập được nhiều thành tích đặc biệt xuất sắc về chiến đấu và phục vụ chiến đấu, góp phần cùng nhân dân đưa sự nghiệp kháng chiến chống Mỹ cứu nước đến thắng lợi hoàn toàn.
Trong chiến tranh, xã Trung An là một trong những trọng điểm đánh phá ác liệt của kẻ địch, chúng đã không chừa một thủ đoạn tàn bạo và âm mưu thâm độc nào. Không biết bao nhiêu là bom đạn đã được kẻ thù trút xuống, kể cả việc sử dụng các loại máy bay ném bom, xe cơ giới,… Với truyền thống yêu nước và khát vọng giành độc lập tự do, hàng ngàn người con xã Trung An đã hăng hái
tham gia chiến đấu. Nhiều đồng bào, đồng chí đã hy sinh: Xã có tất cả 610 người con liệt sỹ đã hy sinh, 106 Bà Mẹ Việt Nam Anh hùng. Tất cả những hy sinh, mất mát ấy đã khiến bao thế hệ chúng ta mãi mãi hướng về bằng sự kính trọng và biết ơn. Hiện, trên địa bàn xã chỉ còn duy nhất Mẹ Võ Thị Dấm trong tổng số 106 mẹ, năm nay Mẹ hiện thọ 95 tuổi, sống cùng người con gái út và các
cháu ngoại, cháu chắt tại đường Bàu Trâm, ấp Thạnh An, xã Trung An, huyện Củ Chi. Trong những năm 1962 - 1963, Mẹ bị giặc bắt hành hạ, tra tấn bắt tố cộng vì có chồng và con trai tham gia cách mạng nên hiện nay sức khỏe của mẹ cũng bị ảnh hưởng rất nhiều. Chúng không ngừng đàn áp dã man mẹ và gia đình, vì chồng, vì các con vì đất nước, Mẹ luôn là hậu phương vững chắc tiếp tế lương thực, thuốc men và cả súng đạn cho bộ đội địa phương đánh giặc. Biết bao đau đớn Mẹ vẫn một lòng thương con, vượt qua nỗi đau mất con vẫn tiếp tục hướng về cách mạng. Vì những gì Mẹ đã đóng góp cho sự nghiệp giải phóng dân tộc Mẹ được Chủ tịch nước phong tặng danh hiệu Mẹ Việt Nam Anh hùng. Chồng và con Mẹ hy sinh, Mẹ vẫn tiếp tục cố gắng chăm sóc, nuôi dạy các con, mất đi chồng và người con trai duy nhất là mất đi chỗ dựa vững chắc, một phần máu thịt không bao giờ có thể bù đắp được. Biết bao người mẹ, trong đó có rất nhiều mẹ đã hy sinh thầm lặng, đảm đang và cống hiến hết mình cho đất nước, cho cả dân tộc Việt Nam ta. Năm nay tuổi Mẹ đã cao, sức khỏe cũng yếu nhiều, có lẽ vì đã trải qua bao đau thương mất mát và tuổi già cũng đã lấy đi sự minh mẫn, những ký ức về một thời đã qua. Chính vì vậy khi đến thăm, Mẹ không thể chia sẻ nhiều về cuộc đời và những dấu ấn trong cuộc sống của Mẹ, về một thời quê hương đất nước ngập chiềm trong biển lửa bom đạn, hiện con cháu của Mẹ chỉ mong ước Mẹ vui khỏe mỗi ngày. Là thế hệ con cháu của Mẹ, làm việc trong cơ quan Nhà nước, tôi càng phải ra sức học
tập để công tác tốt, hiểu về lịch sử của xã, quê hương nơi sinh sống. Bản thân luôn rèn luyện về phẩm chất đạo đức, rèn luyện theo tấm gương đạo đức và phong cách Hồ Chí Minh, luôn xứng đáng là người cán bộ của nhân dân, biết nhìn nhận và tiếp thu ý kiến đóng góp để ngày càng hoàn thiện bản thân. Đối với Mẹ nói riêng và gia đình chính sách nói chung phải luôn kính trọng và biết ơn những gì mà ông cha ta đã hy sinh, cống hiến cho đất nước.



