Bài viết

194. LÝ TỰ TRỌNG

TP. Hồ Chí Minh16/12/2025Nguyễn Ngọc Tường Vi (Trường THCS Tân An Hội)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những con người trong lịch sử không đến để sống lâu mà để sống mãi. Họ là những vì tinh tú rực rỡ, dù chỉ vụt sáng trong khoảnh khắc ngắn ngủi của cuộc đời nhưng ánh sáng ấy lại soi đường cho bao thế hệ tiếp bước. Trong một lần học về truyền thống Đoàn Thanh Niên Cộng Sản Hồ Chí Minh, tôi đã nghe lại câu nói nổi tiếng: “Con đường của thanh niên chỉ có thể là con đường cách mạng và không thể là con đường nào khác.” Câu nói ấy khiến tôi lặng người, vừa ngưỡng mộ vừa tự hào, bởi nó không chỉ là tiếng nói của lý tưởng mà còn là tiếng gọi thiêng liêng của trái tim. Người cất lên lời tuyên bố mạnh mẽ ấy chính là Lý Tự Trọng, người đoàn viên thanh niên cộng sản đầu tiên của dân tộc ta, một biểu tượng bất tử của tuổi trẻ Việt Nam.

Sinh năm 1914 trong một gia đình giàu truyền thống yêu nước, Lý Tự Trọng lớn lên giữa phong trào đấu tranh sôi nổi của dân tộc. Ngay từ những năm tháng còn thơ bé, anh đã được hun đúc trong mình tình yêu nước nồng nàn và khát vọng cháy bỏng giành lại độc lập tự do. Trong khi nhiều người ở tuổi mười bảy vẫn còn đang loay hoay với những ước mơ hồn nhiên của thời niên thiếu, anh đã lựa chọn dấn thân vào con đường đầy hiểm nguy và khắc nghiệt nhất: con đường cách mạng.

Năm 1931, trong cuộc mít tinh kỷ niệm khởi nghĩa Yên Bái ở Sài Gòn, Lý Tự Trọng đã hành động vô cùng quả cảm. Để bảo vệ đồng chí Phan Bôi, anh đã nổ súng đáp trả bọn mật thám thực dân. Khoảnh khắc ấy giống như một tia chớp xé toạc màn đêm đầy tối tăm của chế độ áp bức. Anh bị bắt, bị tra tấn dã man, nhưng không một lần khuất phục. Kẻ thù tìm mọi cách lung lạc ý chí người chiến sĩ trẻ bằng những lời hứa hẹn, những dụ dỗ thấp hèn và cả những đòn roi tàn ác.Trong thời khắc sinh tử, khi đối diện với bản án tử hình, giọng nói của anh vẫn đầy tự tin và hiên ngang: “Đảng Cộng sản Đông Dương muôn năm!” “Việt Nam, Việt Nam độc lập muôn năm!” “Cách mạng Việt Nam thành công muôn năm!” Dẫu tuổi đời mới chỉ mười bảy, anh sở hữu một tâm hồn của người tráng sĩ đã trưởng thành cùng đất nước. Trước pháp trường của kẻ thù, anh không run sợ mà càng tỏa sáng. Anh đã viết tiếp vào trang sử vàng của dân tộc một bài ca bất diệt về lòng quả cảm, về niềm tin kiên định vào tương lai Việt Nam. Sự hi sinh của anh trở thành minh chứng rõ ràng nhất cho chân lý: tuổi trẻ Việt Nam không bao giờ chịu sống cúi đầu.

Cuộc đời của Lý Tự Trọng tuy ngắn ngủi nhưng mỗi khoảnh khắc đều được thắp sáng bởi tinh thần yêu nước cao đẹp. Anh ra đi khi tuổi xuân rực rỡ nhất, khi bao ước mơ còn dang dở và khi tương lai đang mở ra phía trước. Nhưng chính sự ra đi ấy lại khiến tên tuổi anh sống mãi. Nếu cuộc đời là một bài thơ, thì anh đã chọn viết lên những câu thơ đẹp nhất bằng lòng trung dũng và đức hi sinh. Nếu lịch sử là một cuốn phim, thì anh đã để lại trong đó thước phim rực lửa khiến người xem không thể nào quên. Nhắc đến Lý Tự Trọng là nhắc đến niềm tự hào của dân tộc, là lời thức tỉnh mạnh mẽ dành cho tuổi trẻ hôm nay. Chúng tôi không phải đối mặt với đạn bom, nhưng vẫn cần nuôi dưỡng trong tim một ngọn lửa cách mạng. Đó là tinh thần dám nghĩ dám làm, dám theo đuổi ước mơ và sẵn sàng cống hiến cho cộng đồng. Tuổi trẻ chỉ thật sự có ý nghĩa khi mỗi người biết sống có trách nhiệm với bản thân và đất nước.

Lý Tự Trọng đã hi sinh nhưng tên anh đã hóa thành khúc ca bất tử trong trái tim dân tộc. Anh là niềm tự hào của tuổi trẻ Việt Nam. Anh truyền cho chúng tôi niềm tin mãnh liệt rằng: không có gì có thể ngăn tuổi trẻ bước tới ánh sáng nếu trong trái tim luôn rực cháy ngọn lửa yêu nước. Anh đã sống trọn vẹn cho Tổ quốc và ra đi đầy vinh quang. Điều đó đã, đang và sẽ mãi là nguồn sức mạnh tinh thần để mỗi thế hệ thanh niên Việt Nam hôm nay tiếp tục tiến lên, viết tiếp những trang sử vẻ vang cho dân tộc. Tôi tự hào khi được sinh ra và lớn lên trên mảnh đất mà Lý Tự Trọng và biết bao anh hùng khác đã hiến dâng cả cuộc đời để bảo vệ. Tự hào khi mang trong mình dòng máu của những con người không biết sợ hãi trước cường quyền. Và tự hào hơn nữa khi tôi sẽ trở thành một người đoàn viên, được tiếp nối lý tưởng mà anh đã khởi xướng. Tôi sẽ luôn ghi nhớ rằng: tuổi trẻ chỉ thật sự có ý nghĩa khi ta sống xứng đáng với những hi sinh lớn lao của cha ông. Tôi mong rằng trong từng bước đi của chính mình, tôi luôn có thể nghe thấy tiếng nói của anh rằng hãy kiên cường, hãy sống có mục tiêu, hãy cháy hết mình vì đất nước. Bởi lẽ, Lý Tự Trọng đã không sống lâu nhưng đã sống mãi trong lòng Tổ quốc. Và tuổi trẻ Việt Nam hôm nay sẽ tiếp tục viết tiếp giấc mơ còn đang dang dở của anh bằng tri thức, bằng nghị lực và bằng lòng tự hào dân tộc rực cháy trong trái tim.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn