Cựu Thanh niên xung phong

1950 rực lửa

Câu chuyện kể về hành trình của một cựu thanh niên xung phong trong hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ, dựa trên sự kiện lịch sử thành lập lực lượng Thanh niên xung phong ngày 15/7/1950 theo chỉ thị của Bác Hồ, cùng những đóng góp anh hùng như mở đường chiến lược, vận chuyển vũ khí và lương thực trên tuyến lửa Trường Sơn, với giọng văn hồi tưởng xúc động, tái hiện tinh thần bất khuất của thế hệ trẻ Việt Nam.

Điện Biên26/01/2026NGUYỄN TIẾN THỊNH (Chi đoàn 10A1 THPT TX ML, trường THPT Mường Lay, Đoàn Phường Mường Lay)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi vẫn nhớ như in cái ngày hè năm 1950 ấy, khi tiếng gọi của Tổ quốc vang vọng khắp núi rừng Việt Bắc. Lúc đó, tôi chỉ là một chàng trai trẻ, sinh năm 1944, ở vùng đất Lai Châu xa xôi, nhưng trái tim đã sôi sục tinh thần yêu nước. Theo chỉ thị của Bác Hồ, Đội Thanh niên xung phong công tác Trung ương đầu tiên được thành lập ngày 15/7/1950 tại Núi Hồng, huyện Đại Từ, Thái Nguyên. Đó là đội quân trẻ trung, với 225 thanh niên ưu tú tình nguyện tham gia, và tôi may mắn được góp mặt trong dòng chảy lịch sử ấy. Chúng tôi, những chàng trai cô gái tuổi đôi mươi, rời bỏ quê hương, gia đình, để lao vào cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp. Nhiệm vụ đầu tiên là mở đường, sửa cầu, vận chuyển lương thực, vũ khí cho các chiến dịch lớn như Biên Giới, Đông Bắc, Hòa Bình. Những con đường rừng gập ghềnh, bom đạn kẻ thù rình rập, nhưng chúng tôi vẫn hát vang "Thanh niên hành khúc", cầm cuốc xẻng lao động không mệt mỏi. Có những đêm mưa rừng tầm tã, anh em nằm co ro bên nhau, chia nhau miếng cơm nắm, nhưng tinh thần vẫn sắt đá: "Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh".

Rồi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bùng nổ, khốc liệt hơn bao giờ hết. Năm 1965, tôi lại khoác ba lô lên đường Trường Sơn, gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong huyền thoại. Trong 10 năm ấy, gần 29 vạn thanh niên cả nước tham gia, và chúng tôi đã mở được 102 con đường chiến lược với tổng chiều dài hơn 4.130 km, vận chuyển 10 vạn tấn vũ khí, đạn dược, lương thực cho tiền tuyến. Tôi nhớ những ngày ở Đại đội C177, dưới bom B-52 của giặc Mỹ, chúng tôi đào hầm, lấp hố bom, sửa đường dưới lửa đạn. Có lần, cả đội bị bom vùi lấp, mất mát đồng đội, nhưng chúng tôi vẫn đứng dậy, hô vang "Vì miền Nam thân yêu". Những anh hùng như Nguyễn Thị Kim Huệ, Võ Thị Sáu – những tấm gương sáng ngời – đã truyền lửa cho chúng tôi. Đến năm 1975, khi Sài Gòn giải phóng, tôi mới trở về, mang theo những vết thương và kỷ niệm chương trên ngực. Giờ đây, ở tuổi xế chiều, ngồi bên sông Đà hiền hòa, tôi kể lại cho con cháu nghe về thế hệ thanh niên "xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước", để chúng biết rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng máu và mồ hôi của biết bao người. Lực lượng Thanh niên xung phong – những đóa hoa thép bất diệt – mãi mãi là niềm tự hào của dân tộc Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn