20 năm trước, mình từng là một cậu học sinh lớp 9 lần đầu được vào Lăng Bác.
20 năm trước, mình từng là một cậu học sinh lớp 9 lần đầu được vào Lăng Bác.
Và đến tận bây giờ, mình vẫn nhớ như in cảm giác đứng lặng người khi nhìn thấy Bác nằm yên bình trong ánh đèn dịu nhẹ hôm ấy…Kỷ niệm 136 năm ngày sinh nhật Bác Hồ kính yêu!
Có lẽ bao nhiêu mỹ từ đẹp đẽ nhất cũng khó có thể nói hết công lao và tình yêu thương mà Bác đã dành cho dân tộc Việt Nam.Nhân ngày sinh nhật Bác, mình muốn kể lại một kỷ niệm rất đặc biệt của mình.Ngày đó, với một đứa trẻ ở tỉnh lẻ như mình, được ra Hà Nội đã là niềm vui rất lớn rồi. Nhưng điều khiến mình háo hức nhất chính là được một lần vào thăm Lăng Bác , nơi mà trước đó mình chỉ được nhìn qua sách giáo khoa hay những thước phim tài liệu.Từ lúc xếp hàng ngay ngắn để vào lăng, cho tới khoảnh khắc được tận mắt nhìn thấy Bác nằm yên bình trong ánh đèn dịu nhẹ… mọi thứ đều khiến một cậu học sinh lớp 9 khi đó xúc động theo cách rất khó diễn tả.Sau khi thăm Lăng Bác, mình được đi quanh ao cá Bác Hồ. Thấy cá nhiều quá, lúc đó mình còn ngốc nghếch hỏi mẹ:“Cá này có ăn được không mẹ?”Rồi trên bờ ao có những gốc cây với bộ rễ hình thù rất kỳ lạ làm mình ngạc nhiên mãi. Mình hỏi mẹ nhưng mẹ cũng không biết là cây gì. Sau này lớn lên mới biết đó là cây “Bụt mọc” vì hình dáng giống ông Bụt.Tiếp đến là căn nhà sàn giản dị nơi Bác từng sống và làm việc.Không phải dinh thự nguy nga.Không phải những thứ xa hoa.Tất cả chỉ là một ngôi nhà mộc mạc giữa vườn cây xanh mát. Từ đôi dép cao su, bộ quần áo đã bạc màu theo thời gian cho đến bể cá nhỏ Bác từng nuôi… tất cả đều khiến mình ấn tượng mãi về sự giản dị của Bác Hồ.Ngày hôm đó, mẹ mình có mua một chiếc đĩa hình lưu niệm của Bác. Đó không phải món đồ quý giá về vật chất, cũng chẳng phải bức ảnh đẹp nhất của Bác giữa vô vàn hình ảnh sau này. Nhưng với gia đình mình, đó là một kỷ vật đặc biệt.Gần 20 năm trôi qua, chiếc đĩa ấy vẫn được giữ gìn cẩn thận trong nhà. Và đến tận bây giờ, gia đình mình vẫn dùng chính hình ảnh ấy để làm ảnh thờ của Bác.Không phải vì không có ảnh đẹp hơn.Mà vì mỗi lần nhìn vào tấm hình đó, mình lại nhớ đến chuyến đi năm ấy. Nhớ cảm giác lần đầu được vào Lăng Bác, nhớ hàng cây xanh quanh ao cá, nhớ căn nhà sàn đơn sơ, nhớ hình ảnh hiền từ của Bác khi nằm trong lăng… và cả niềm xúc động rất thật của mình khi còn nhỏ.Có lẽ giá trị lớn nhất của một kỷ vật không nằm ở việc nó đẹp đến đâu, mà là nó đã lưu giữ được bao nhiêu cảm xúc và ký ức của một con người.Kỷ niệm 136 năm ngày sinh nhật của Người, con xin nguyện cố gắng hết sức mình để phát triển bản thân, gia đình và đóng góp một phần nhỏ bé cho xã hội thêm giàu mạnh.Làm ra những sản phẩm lịch sử ý nghĩa và hữu ích để hun đúc thêm tình yêu lịch sử dân tộc cho mọi người, đặc biệt là các bạn trẻ.Bác đã từng nói:“Dân ta phải biết sử taCho tường gốc tích nước nhà Việt Nam.”



