(236) BÀ MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG LÊ THỊ BẢY — MỘT GIA ĐÌNH BA LIỆT SĨ VÀ TÌNH CẢM KIÊN TRUNG VỚI CÁCH MẠNG
Mẹ là con thứ bảy trong gia đình đông anh em; sinh được 5 người con (3 gái, 2 trai). Mẹ bám ruộng vườn sản xuất, tiếp tế cho cách mạng; có chồng và 2 người con trai đều anh dũng hy sinh. Mẹ được phong tặng danh hiệu Bà Mẹ Việt Nam Anh hùng ngày 17-12-1994.
BÀ MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG LÊ THỊ BẢY — MỘT GIA ĐÌNH BA LIỆT SĨ VÀ TÌNH CẢM KIÊN TRUNG VỚI CÁCH MẠNG
Mẹ Lê Thị Bảy sinh năm 1917 tại ấp Đông Hòa, xã Song Thuận, huyện Châu Thành, tỉnh Tiền Giang. Sinh ra trong một gia đình đông anh em, mẹ là người con thứ bảy. Khi lớn lên, mẹ nên duyên cùng ông Nguyễn Văn Nhẫn – người thanh niên cùng quê xã Song Thuận. Mẹ lần lượt sinh được 5 người con gồm 3 gái và 2 trai.
Trong những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước gian khổ, chồng và 2 người con trai của mẹ đều thoát ly tham gia hoạt động cách mạng. Ở lại quê nhà, mẹ Bảy kiên cường gánh vác việc nhà, bám ruộng bám vườn sản xuất để nuôi con, lo cho chồng đi chiến đấu, đồng thời âm thầm tiếp tế lương thực cho cán bộ cách mạng.
Thế nhưng, giặc Mỹ tàn bạo đã lần lượt cướp đi những người thân yêu nhất trong gia đình mẹ.
Đầu tiên là người con trai lớn – liệt sĩ Nguyễn Văn Thuận (sinh năm 1945). Anh tham gia cách mạng tháng 4-1965, là chiến sĩ Tiểu đoàn 261, Quân khu 8. Ngày 7-2-1967, trong trận đánh dũng cảm vào sân bay của tỉnh Bến Tre, anh Thuận đã anh dũng hy sinh khi tuổi đời mới 22. Anh được truy tặng Huân chương kháng chiến hạng Ba.
Chỉ đúng ba tháng sau, nỗi đau lại đè nặng lên vai mẹ. Ngày 9-5-1967, người chồng kiên trung của mẹ – liệt sĩ Nguyễn Văn Nhẫn (sinh năm 1919, cán bộ Nông hội xã Song Thuận) – trong lúc giặc đi bố ráp, ông kiên quyết bám địch chiến đấu thì bị phát hiện và bị bắn chết ngay trên mảnh đất quê hương.
Vắt cạn nước mắt nén đau thương, mẹ Bảy lại tiếp tục tiễn người con trai út – liệt sĩ Nguyễn Văn Đậu (sinh năm 1952) – lên đường tiếp bước cha và anh vào tháng 1-1969. Anh Đậu trở thành chiến sĩ Bộ đội địa phương huyện Châu Thành. Đến ngày 2-5-1972, anh hy sinh trong một trận chống càn quét ác liệt, được truy tặng Huân chương kháng chiến hạng Ba.
Cả ba người thân yêu – chồng và hai con trai duy nhất – đều đã ngã xuống vì độc lập tự do của Tổ quốc. Hài cốt của cả ba liệt sĩ sau đó đều được đưa về quy tập, an táng bên nhau tại Nghĩa trang liệt sĩ tỉnh Tiền Giang. Dù cuộc sống trở nên trầm lặng sau những mất mát quá lớn, mẹ Bảy vẫn thầm lặng làm hậu phương vững chắc, giúp đỡ và tiếp tế cho cách mạng cho đến ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng 30-4-1975.
Ghi nhận sự hy sinh vô bờ bến ấy, ngày 17-12-1994, Chủ tịch nước đã ký Quyết định số 394-KT/CTN phong tặng mẹ Lê Thị Bảy danh hiệu cao quý "Bà Mẹ Việt Nam Anh hùng". Mẹ sống cùng người con gái tại ấp Đông Hòa, xã Song Thuận và được Bệnh viện Chợ Rẫy (TP. Hồ Chí Minh) phụng dưỡng suốt đời.


