239. Rừng Nhum
Bây giờ đã là những ngày cuối tháng 11 năm 1977. Tiểu đoàn 6 trung đoàn 2 chúng tôi hành quân theo con đường bò dọc biên giới, rời bỏ địa bàn xã Long Khánh về địa bàn xã Long Phước, huyện Châu Thành tỉnh Tây Ninh.
Dọc đường đi qua các chốt biên phòng, thấy anh em mình hiu quạnh lẻ loi quá. Một đồn nhỏ bé nhưng phải án ngữ một địa bàn tương đối rộng, lại bị bọn Khmer Đỏ quấy phá, tập kích liên tục.
Thấy chúng tôi hành quân ngang qua, anh em rất mừng, như được tiếp thêm sức mạnh và thấy đỡ cô đơn lẻ loi hơn.
Tác giả Phạm An Định - Nguyên Đại đội phó C11, D6, E2, Sư đoàn 9, Quân đoàn 4 tham gia Chiến tranh Biên giới Tây NamCó những đồn anh em hy sinh không còn một ai. Đến thời điểm này, cuộc chiến ở biên giới Tây Nam vẫn là cuộc chiến tranh không tuyên bố. Đảng ta và đảng địch vẫn đang là đồng chí anh em.
Rừng Nhum đây rồi. Trước khi đến đây, chúng tôi đã được nghe phổ biến: đây là địa bàn đứng chân của một bộ phận thuộc Trung ương Cục Miền Nam.
Sau khi giải phóng, các cơ quan quân, dân chính đã về hết đồng bằng, để lại những hầm hào, địa đạo, nhà cửa hoang hoá. Bọn Khmer Đỏ từ bên kia kéo sang, lợi dụng những địa hình sẵn có làm bàn đạp để đánh sâu vào nội địa của ta.
Phải tác chiến trong một địa bàn như vậy, chúng tôi rất sợ. Cứ sợ bị lạc nên khi vận động cũng như khi phòng ngự, đội hình không bao giờ dám giãn cách rộng, người nọ phải nhìn thấy người kia mới thấy yên tâm.
Chính vì vậy dễ bị sát thương nhiều vì pháo, cối. Đêm nghe tiếng hú của DKB mà bọn Khmer Đỏ từ bên kia biên giới bắn sang rợn cả người, y như tiếng hú của tử thần. Bọn Khmer Đỏ bu bám xung quanh, tập kích liên tục vào đội hình, gây cho ta nhiều tổn thất.
Có lần gặp tốp lính Khmer Đỏ mặc đồ Tô Châu, tưởng đơn vị bạn, chúng tôi ào ra xin thuốc lá. Khi biết nhận lầm, cả hai bên quay lưng bỏ chạy.
Chính thế trận như mạng nhện đã tạo ra những trận tao ngộ chiến cả hai bên đều thiệt hại. Biên chế các đại đội vợi đi gần 1/3 vì thương vong mà vẫn không được bổ sung. Trung đội nào nhiều chỉ còn khoảng 15 tay súng.
Bây giờ đã sang mùa khô, nhưng nước trong rừng vẫn còn lõng bõng, đôi giày không bao giờ khô. Không mắc được võng, không đào được hầm, cứ lựa gốc cây, ụ mối làm điểm tựa. Địch ở hướng nào lại quay sang hướng đối diện.
Đêm nằm khoanh tròn lên ụ mối hoặc nằm thõng hai chân xuống nước, ru mình vào giấc ngủ chập chờn. Ban ngày ánh nắng cũng khó rọi xuống những tán lá dày nên nhìn đâu cũng mờ mờ, ảo ảo.
Trong rừng rất nhiều những cây trông giống cây mây, người dân gọi là cây nhum nên có tên là rừng Nhum. Nhum gai nhọn hoắt, dễ đâm thủng da, rách áo. Chúng tôi ăn toàn gạo sấy và uống nước lã.

Gạo sấy đổ nước lạnh vô, ăn nhạt hoét nhưng vẫn cố nuốt. Nước thì dùng ca múc lên uống, đôi khi lẫn cả côn trùng. Có một cái may mắn là điều kiện sống khó khăn như vậy mà không ai bệnh tật, ốm đau gì cả, chỉ trừ bị thương. Có lẽ là do sức trẻ cũng mau thích nghi với môi trường sống.



