24. MẸ VNAH PHẠM THỊ THANH
Danh hiệu cao quý “Bà mẹ Việt Nam Anh hùng” là vầng sáng lung linh tôn quý, là sự ghi nhận của Tổ quốc đối với công lao trời biển và sự hy sinh vô bờ bến của các mẹ trong các cuộc chiến tranh giải phóng, giành độc lập tự do cho Tổ quốc. Đất nước thống nhất, nhiều Bà mẹ Việt Nam anh hùng đã về cõi vĩnh hằng. Nhưng những câu chuyện về cuộc đời mẹ, về sự hy sinh thầm lặng của các mẹ đã để lại cho thế hệ sau những bài học qúy giá về cuộc sống. Nhìn vóc dáng hao gầy, bé nhỏ của mẹ ít ai nghĩ cuộc đời mẹ VNAH Phạm Thị Thanh, sinh năm 1929 tại ấp Phú Trung, xã Phú Hòa Đông, huyện Củ Chi, TP.HCM gắn liền nhiều hy sinh và mất mát đến vậy
Thời gian trôi qua, mẹ có đến 4 người con, gồm 3 con gái và 1 con trai. Cuộc đời mẹ Thanh nuôi con trong những năm tháng lận đận, đói nghèo nhưng theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, mẹ lần lượt động viên chồng, em ruột và các con ra chiến trường.
Không có nỗi đau nào có thể đong đếm được khi em ruột, chồng và người con gái của bà tiếp chân nhau ra trận rồi lần lượt hy sinh trong cuộc kháng chiến chống Mỹ khốc liệt của dân tộc.
Nấm mồ này cỏ chưa kịp lên xanh, mẹ lại phải đắp thêm nấm mộ khác.
Mỗi lần nghe tin một người con hi sinh, Mẹ cắn răng khóc thầm. Ðau thương không làm Mẹ gục ngã, nhiều đêm dài sau đó mẹ trằn trọc, thức trắng âu lo. Và các bạn biết không, trong thời kì chiến đấu ấy, bà thay chồng làm
người cha trong gia đình, tạo mối yên tâm cho chồng và con nơi chiến trường đánh đế quốc Mỹ. Cuộc chiến ác liệt, khi nghe tin con bà không còn hơi thở, bà đã khóc nứt nở, đau đớn, bà nói: Mẹ thương con như nước mắt chảy xuôi, đó là tình yêu thương vô điều kiện. Mẹ vui khi ôm ấp đứa con mình yêu thương; mẹ vui khi chắt chiu hy sinh nhiều tháng ngày thanh xuân của mình để cho con một cuộc sống. Tiếng khóc chào đời của con, mẹ là người nghe thấy. Tiếng bập bẹ của con, mẹ là người cảm nhận. Bước chân chập chững của con, mẹ là người nâng đỡ….. và đến bây giờ khi dòng máu đỏ của con đã đổ xuống, mẹ là người xót xa. Vừa nói bà vừa run ở cổ họng và lệ rơi, tôi như càng cảm thông cho tình cảnh của bà và những người mẹ khác, tôi càng thấy được tình yêu mà người mẹ dành cho con to lớn đến nhường nào. Ai sinh ra từ nơi nào sẽ trở về cõi ấy, nhưng với cuộc chiến tranh này lại không phải vậy, những bà mẹ "rày trông mai chờ", gieo rắc vào họ những hi vọng và thì sao hi họng càng nhiều thất vọng có thể sẽ xàng lớn, người thân của họ chết đi vô cớ và sẽ không bao giờ trở về. Chiến tranh làm cho họ khóc nhiều rồi bây giờ lại làm cho họ phải đau đớn đến tột cùng…. Cuộc sống là vậy đấy, cướp đi của họ nhiều thứ mà họ cho là " vô giá", mà đối với họ là cả một tình yêu bao la, những năm đấu tranh đã lấy đi bao người vô tội. Nhưng các bạn biết không, chết oan nghiệt, nhưng họ luôn nghĩ đó sẽ là niềm vui nếu đem lại hòa bình cho dân tộc, một suy nghĩ lạc quan và không đòi hỏi, có nghĩa rằng họ coi sự hy sinh đó là ý nghĩa.
Không chỉ bà mẹ Việt Nam Anh hùng Phạm Thị Thanh, mà những mẹ ở trên thế gian này, ngay cả trong cuộc sống của tôi và bạn, chúng ta hãy dành tình yêu thương sâu đậm cho họ, để những tình yêu thương ấy là cơn gío ngọt lành, là nốt nhạc sâu lắng, êm đềm ru tâm hồn mẹ qua tháng ngày tuổi trẻ hay là những năm tháng cuối hoàng hôn của mẹ, các bạn nhé! Và quan trọng nữa là chúng ta đang sống trên sự hy sinh dầy đau thương, tôi chắc rằng mọi người sẽ cảm thấy rất buồn, nỗi buồn tăng ta càng phẫn nộ sự tham lam ham muốn của đế quốc, thực dân, nhân dân Việt Nam ta càng căm thù hơn nhưng thay vì trả thù chúng ta hãy xây dựng mối quan hệ hữu nghị, hợp tác giữa các quốc gia để tạo đường lối hòa bình, không chiến tranh, không bạo lực. Các bạn hãy luôn nhớ, khắc ghi những công ơn của những ngườ đi trước, hãy tự hào về họ, nhờ có họ mà chúng ta có tuổi thơ tươi sáng ngày hôm nay. Thay vì nghĩ và nói, chúng ta hãy hành động, cố gắng học tập tốt và rèn luyện thành con người tốt để đưa quê hương Củ Chi nói riêng và quê hương Việt Nam nói chung lên đà phát triển sánh vai với các cường quốc năm châu, để những hình ảnh chiến tranh khốc liệt ấy không trở lại nữa các bạn nhé.



