241. Căm giận tội ác dã man "trời không dung, đất không tha"
Sau trận phản công trên Chiến trường K đẩy đuổi bọn Khmer Đỏ về bên kia biên giới, các lực lượng hỗ trợ phía sau và Thanh niên xung phong khẩn trương thu dọn những tàn tích của chiến tranh, chôn cất đồng bào bị chúng giết hại.
Đặc biệt căm giận tội ác dã man "trời không dung, đất không tha": chúng đã giết hại 11 thầy cô giáo ở trường tiểu học Tân Lập, huyện Tân Biên, Tây Ninh bằng những phương thức của thời Trung cổ.
Những tưởng đòn đau nhớ đời, từ bỏ dã tâm xâm lấn biên giới nước ta. Nhưng không, quân ta mới rút về sâu trong nội địa hôm trước thì hôm sau chúng tràn sang ngay.
Láo xược và ngạo mạn, chúng viết thư khiêu chiến cột vào cổ bò, cho trinh sát bí mật lùa sang thách thức các cấp chỉ huy sư đoàn và Bộ đội Việt Nam dàn quân đấu với chúng.
Tác giả Phạm An Định - Nguyên Đại đội phó C11, D6, E2, Sư đoàn 9, Quân đoàn 4 tham gia Chiến tranh Biên giới Tây NamSau trận 2/10/1977, đơn vị thiệt hại tương đối nặng nên được lệnh lui về tuyến sau củng cố. Mang tiếng là tuyến sau nhưng chỉ cách chốt chặn phía trước một tầm AK.
Tuy nhiên cũng tương đối thảnh thơi. Lính tráng bắt đầu nghĩ đến chuyện tăng gia cải thiện, thuốc hút xả hơi.
Lui về phía sau khoảng 2 km đã có các em gái hậu phương phục vụ đầy đủ các mặt hàng thiết yếu: cà phê, thuốc lá, kẹo đậu, rượu bia...
Lính tráng thì làm gì có tiền mà mua, thế là lại rủ nhau nằm chung mùng, mặc chung quần, đắp chung tấm đắp… Có bao nhiêu "vun vén" hết, đổi về thuốc rê, kẹo đậu… với câu châm ngôn bất hủ: Biết sống đến mai, để củ khoai đến tối.
Thế là lại có những buổi chiều mặt mũi tưng bừng nhộn nhịp, phập phừng ghi ta rên rỉ nỉ non.
Rồi những ngày nhàn tản cũng mau chóng chấm dứt, súng lại nổ, máu lại đổ. Bọn Khmer Đỏ chia quân đánh tứ phía, biên giới vẫn không một ngày yên tĩnh.
Đơn vị nhận lệnh xuất kích, đưa chiến tranh sang đất địch.
Lúc này đã quá nửa đêm, cả tiểu đoàn rồng rắn lên mây, có trinh sát trung đoàn dẫn đường, nối đuôi nhau hành quân. Tiếng thở hổn hển, tiếng súng đạn va nhau lạch cạch, tiếng ho khan trong đêm thanh vắng nghe vang xa đến rợn người.
Thậm chí còn cả tiếng nói chuyện thì thào, tiếng cười khúc khích. Chỉ huy các phân đội cáu kỉnh nhắc nhở thì thào: Chúng mày muốn chết à? Có im đi không?
Mãi rồi cũng đến vị trí tiếp cận. Nhìn sang phía đất Khmer Đỏ, xa xa có tiếng ì ì và ánh đèn xe hắt lên nền trời đen. Có lẽ chúng đang chuyển quân.
Các tổ triển khai đào công sự. Lại huỵch huỵch, leng keng, rì rầm khúc khích… Lính trẻ có cái tật chủ quan không bỏ được, rất dễ bị lộ. Thỉnh thoảng lại loé lên ánh lửa và mùi thuốc rê. Kiểu này lộ thì bỏ mẹ với nó.
Bọn Khmer Đỏ không biết gần hay xa, thỉnh thoảng lại bắn vu vơ một loạt AK hoặc cóc trái M79. Sau tiếng nổ, không gian lại trở về với vẻ tĩnh lặng vốn có của nó.
Hồi chiều chúng tôi được quán triệt nhiêm vụ, bổ sung đạn dược, cấp phát bông băng, thậm chí mỗi người được phát hai đoạn dây nhựa dài khoảng 50 phân với hướng dẫn dùng để trói tù binh: Cứ cột hai ngón tay cái với nhau, quặt ra đằng sau thì có chạy đằng trời.
Lính tráng nhìn nhau cười bí hiểm: Làm gì có tù binh mà bắt?



