Mẹ Việt Nam Anh hùng

(244) BÀ MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG NGUYỄN THỊ CHÍNH — TẤM LÒNG MẸ HẬU PHƯƠNG VÀ NỖI ĐAU MẤT CHỒNG CÙNG HAI CON TRONG CHIẾN TRANH

Mẹ là con thứ chín trong gia đình ở Bàn Long, theo chồng về ấp Phú Ninh, xã Phú Phong sinh sống và sinh được 5 người con. Mẹ có công nuôi giấu cán bộ trong hai cuộc kháng chiến; chồng và 2 người con của mẹ đã anh dũng hy sinh; mẹ được phong tặng danh hiệu Bà Mẹ Việt Nam Anh hùng ngày 17-12-1994.

Đồng Tháp14/08/2026Xã Đồng Sơn (Xã Đồng Sơn)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

BÀ MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG NGUYỄN THỊ CHÍNH — TẤM LÒNG MẸ HẬU PHƯƠNG VÀ NỖI ĐAU MẤT CHỒNG CÙNG HAI CON TRONG CHIẾN TRANH

Mẹ Nguyễn Thị Chính (thường gọi là bà Hai Ngọc) sinh năm 1927 tại xã Bàn Long, huyện Châu Thành, tỉnh Tiền Giang, là người con thứ chín trong gia đình. Lớn lên, mẹ kết duyên cùng ông Huỳnh Văn Ngọc (sinh năm 1926, thường gọi Hai Ngọc, người ở ấp Phú Ninh, xã Phú Phong). Mẹ về sống ở quê chồng và lần lượt sinh hạ 5 người con.

Trong suốt hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ, ngôi nhà nhỏ của gia đình mẹ tại ấp Phú Ninh trở thành điểm tựa cách mạng kiên trung. Mẹ Hai Ngọc đã không quản ngại nguy hiểm, âm thầm đào hầm, nuôi giấu cán bộ, tiếp tế lương thực ngay giữa vùng địch kìm kẹp.

Khi ngọn lửa kháng chiến chống Mỹ lên cao, ông Hai Ngọc cùng ba người con đã gạt niềm riêng lên đường chiến đấu. Nhưng nỗi đau chiến tranh đã lần lượt cướp đi những người thân yêu nhất của mẹ:

Người con gái – liệt sĩ Huỳnh Thị Kim Anh (sinh năm 1949) – tham gia cách mạng từ ngày 2-6-1968, là nữ y tá thuộc Ban Hậu cần tỉnh Mỹ Tho. Chị đã hy sinh anh dũng ngay trong lúc đang làm nhiệm vụ chăm sóc thương bệnh binh. Chị được quy tập an táng tại Nghĩa trang liệt sĩ huyện Chợ Gạo.

Chưa kịp nguôi ngoai nỗi đau mất con gái, ngày 25-10-1971, người con trai – liệt sĩ Huỳnh Văn Voi (sinh năm 1953, tham gia cách mạng tháng 1-1968, chiến sĩ Tỉnh đội Mỹ Tho) – đã ngã xuống. Trong lúc làm nhiệm vụ bảo vệ lớp học của Ban Tuyên huấn bị máy bay địch bất ngờ đánh điểm, anh Voi đã kiên cường cầm súng chiến đấu chống trả quyết liệt cho đến khi trúng đạn hy sinh. Anh được an táng tại Nghĩa trang liệt sĩ xã Mỹ Phước Tây, huyện Cai Lậy.

Đau thương chưa dừng lại ở đó. Chưa đầy một năm sau, ngày 6-7-1972, người chồng kính yêu của mẹ – liệt sĩ Huỳnh Văn Ngọc (sinh năm 1926, cán bộ Huyện ủy Châu Thành) – trong lúc trực tiếp lãnh đạo đội du kích xã Long Hòa bao vây đồn bốt giặc đã bị trúng đạn hy sinh tại xã Đông Hòa.

Mất chồng, mất hai người con – những khúc ruột thịt lần lượt ngã xuống vì nền độc lập, tự do của dân tộc. Mẹ Nguyễn Thị Chính vẫn nén đau thương, tiếp tục kiên trung phụng sự cách mạng cho đến ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng.

Ghi nhận những đóng góp đặc biệt xuất sắc và sự hy sinh cao cả ấy, ngày 17-12-1994, Chủ tịch nước đã ký Quyết định số 394-KT/CTN phong tặng mẹ Nguyễn Thị Chính danh hiệu cao quý "Bà Mẹ Việt Nam Anh hùng".

Mẹ được Công ty chế biến rau quả thực phẩm Long Định (Châu Thành, Tiền Giang) nhận phụng dưỡng suốt đời. Hiện nay, mẹ đang sống đầm ấm bên người con trai út Huỳnh Văn Sáu tại quê nhà Phú Phong.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn