251. Lần đầu chạm mặt lính Khmer Đỏ
Lúc đó vào khoảng 4h chiều, chúng tôi nằm phơi mình trên các gò mả để cho khô quần áo. Ở cái làng phía trước mặt chốt khoảng 300m, bọn lính địch đang đốt nhà và bắt gia súc. Lửa khói mịt mù, tiếng tre nứa nổ lốp bốp, tiếng chúng la hét nghe rờn rợn ma quái, gà vịt bay lung tung, nằm bên chốt nhìn rất rõ.
Nhiệm vụ là phải giữ bí mật đội hình nên chúng tôi không có phản ứng gì, tất cả ở trạng thái sẵn sàng. Bỗng nhiên có hai thằng lính Khmer Đỏ xăm xăm chạy về phía chúng tôi, trên vai mỗi thằng đều vác một cái bao, chắc là đồ vừa vơ vét được.
Một thằng đeo khẩu AK và cái bao xe trước ngực, một thằng cầm mỗi ống phóng M72. Chắc chúng có ý định tràn sang cái làng phía sau chúng tôi để vơ vét tiếp.
Bọn này cũng liều mạng thật! Bất chợt thằng cầm ống M72 khựng lại, nó đã phát hiện hầm của anh Cới trung đội phó. Lăn một vòng từ trên đường xuống ruộng, nó kịp thao tác, rút ống M72 phóng về phía anh Cới.
Viên đạn xé gió lao đi: Ầm…! Không trúng, cả hai thằng vứt vội hai cái bao tải co giò chạy lui. Cả trung đội thay nhau bắn như đổ đạn mà không chết thằng nào. Lính bắn tệ quá! Thế là lộ mất đội hình.
Chừng nửa tiếng sau, các loại cối 6 cối 8 thì nhau cấp tập vào vị trí chốt của trung đội. Một anh lính Thái Bình dính đầy mảnh vào mông, được khiêng lui về phía sau. Đó có lẽ là thương binh "mở hàng" của trung đoàn chúng tôi.
Lần đầu tiên tôi nhìn tận mặt ngang mũi dọc thằng lính Khmer Đỏ trên Chiến trường K. Cũng thường thôi! Chả bù cho hôm mới lên biên giới, du kích Bến Cầu nói bọn lính Khmer Đỏ to cao như lính Mỹ. Đúng là bốc phét!



