293. MẸ VNAH NGUYỄN THI BÚN
Trong dòng chảy của lịch sử dân tộc, hình ảnh Mẹ Việt Nam Anh hùng luôn hiện lên như biểu tượng thiêng liêng của lòng yêu nước, của sự hy sinh thầm lặng mà cao cả. Trong số ấy, câu chuyện thời hoa lửa của Mẹ Nguyễn Thị Bún, sinh năm 1930, quê tại xã An Nhơn Tây, huyện Củ Chi, để lại trong tôi những rung động sâu sắc. Mỗi trang đời của mẹ là một trang sử thấm đẫm máu, nước mắt, nhưng cũng sáng ngời tinh thần kiên cường của người phụ nữ Việt Nam thời chiến.
"Đất nước lâm nguy mẹ trở thành người lính
Bao chuyến đò đưa bộ đội sang sông
Ngày ngày đêm đêm mẹ đào hầm nuôi cán bộ
Đến khi nào đất nước mới bình yên?"
Dòng thơ đã phác họa rõ hình ảnh một người mẹ hiền từ, giản dị nhưng mang trong lòng tình yêu nước vô bờ. Khi Tổ quốc lâm nguy, Mẹ Bún không chỉ là người mẹ của bảy người con mà còn là “người mẹ của bộ đội”, là hạt nhân của phong trào nuôi giấu cán bộ tại vùng đất thép Củ Chi.
Giữa chiến tranh khốc liệt, mẹ vừa làm vợ, làm mẹ, vừa là chiến sĩ. Mẹ tham gia phá đường, phục vụ tiền tuyến, đưa đón bộ đội qua sông, đào hầm nuôi cán bộ—những công việc âm thầm nhưng hiểm nguy, chỉ những người phụ nữ giàu bản lĩnh như mẹ mới có thể gánh vác.
Điều khiến tôi xúc động nhất là những mất mát mà mẹ phải mang suốt cuộc đời. Bảy người con của mẹ đều sinh ra trong chiến tranh, nhưng một người mất từ nhỏ. Rồi mẹ lần lượt tiễn chồng và các con ra trận, bởi mẹ luôn tin:
“Người dơ thì rửa bằng nước, nước dơ thì phải rửa bằng máu.”
Khi hay tin chồng bị giặc bắt và xử bắn trong lúc đi lấy gạo nuôi bộ đội, mẹ như sụp đổ. May mắn thay, ông không chết, nhưng bị giam giữ suốt bốn năm trời. Sau khi được thả về, gia đình tưởng như có thể sum họp, nhưng chiến tranh lại cướp mất hai người con của mẹ. Một người ngã xuống nơi chiến trường đến nay vẫn chưa tìm thấy hài cốt, nỗi đau ấy theo mẹ đến tận cuối đời. Người con còn lại được an táng tại nghĩa trang liệt sĩ huyện Củ Chi.
Chiến tranh tàn nhẫn đến mức không cho mẹ một phút bình yên trọn vẹn. Và với mẹ, chưa tìm được xương cốt con thì mỗi ngày vẫn còn là chiến tranh.
Hiện nay, mẹ Bún sống cùng vợ chồng người con trai út và hai đứa cháu hiếu thảo. Dù được Đảng và Nhà nước chăm lo, dù cuộc sống đã bình yên hơn 40 năm, nhưng những đau thương mẹ phải gánh chịu không thể bút mực nào diễn tả hết.
Câu chuyện của mẹ cho tôi thấy rõ vẻ đẹp sáng ngời của người phụ nữ Việt Nam thời chiến:
• Cứng rắn mà vẫn đầy yêu thương.
• Đau khổ mà vẫn giữ niềm tin.
• Mất mát mà vẫn tiếp tục cống hiến.
Mẹ chính là minh chứng sống cho sức mạnh phi thường của dân tộc Việt Nam -một dân tộc nhỏ bé mà không bao giờ khuất phục.
Hơn 40 năm hòa bình, nhưng mỗi khi nhắc đến mẹ Nguyễn Thị Bún, lòng tôi lại dâng lên niềm biết ơn sâu sắc. Chúng ta hôm nay được sống trong độc lập, được học tập, được mơ ước, là nhờ vào xương máu của biết bao cha anh, nhờ vào những hy sinh thầm lặng nhưng không thể nào quên của các Mẹ Việt Nam Anh hùng.
Câu chuyện của mẹ Bún nhắc nhở tôi rằng trách nhiệm của thế hệ trẻ không chỉ là biết ơn mà còn phải sống cho xứng đáng. Giữ nước đã khó, xây dựng đất nước giàu đẹp còn khó hơn. Vì thế, mỗi chúng ta những người lớn lên trong hòa bình - phải sống, phải cống hiến cho cả thế hệ hôm nay và những thế hệ đã ngã xuống.
Mẹ Nguyễn Thị Bún sẽ mãi là ngọn lửa thiêng trong trái tim tôi -ngọn lửa của lòng yêu nước, của đức hi sinh và của niềm tin bất diệt vào ngày mai tươi sáng.


