Đêm hành quân trong mưa rừng
Đêm ấy trời mưa rất lớn.
Con đường hành quân trơn trượt. Mỗi bước chân của người lính đều nặng hơn bởi bùn đất bám đầy đôi giày.
Pha đi giữa đội hình. Áo quần ướt sũng, nhưng anh vẫn giữ nhịp bước đều.
Một người đồng đội phía sau bất ngờ trượt chân.
Pha quay lại, đưa tay kéo bạn dậy.
“Có đi được không?”
“Được. Cậu cứ đi trước.”
Pha lắc đầu:
“Không. Chúng ta đi cùng nhau.”
Hai người tiếp tục bước.
Đêm rừng dài vô tận. Tiếng mưa hòa cùng tiếng bước chân. Không ai nói thêm điều gì. Mỗi người đều hiểu rằng phía trước còn rất nhiều gian khổ.
Đến gần sáng, mưa ngớt. Qua một khoảng rừng, Pha nhìn thấy những tia sáng đầu tiên xuyên qua tán cây.
Anh bất giác mỉm cười.
Trong chiến tranh, người lính đôi khi không cần những điều lớn lao để có thêm sức mạnh. Một bàn tay kéo đồng đội đứng dậy, một lời động viên giữa đêm mưa cũng đủ để họ bước tiếp.
Và chính những điều bình dị ấy đã làm nên tình đồng đội của một thời hoa lửa.



