30/4 lịch sử
Có những người ra đi mà không bao giờ trở lại. Họ không có dịp chứng kiến giây phút lá cờ giải phóng tung bay, không được nghe tiếng reo hò ngày toàn thắng. Nhưng chính họ, những người ngã xuống trong lặng lẽ, đã làm nên ngày 30/4 lịch sử.
Là một người trẻ được sinh ra trong thời bình, tôi chưa từng trải qua khói lửa chiến tranh, chưa từng biết đến những ngày đói rét, bom rơi đạn nổ. Nhưng tôi luôn hiểu, cuộc sống yên lành hôm nay là cái giá rất đắt mà cha ông đã phải trả. Biết bao người con ưu tú của dân tộc đã nằm lại nơi rừng sâu núi thẳm, giữa những trận địa ác liệt, để đổi lấy hòa bình.
Những người lính tuổi đôi mươi, chưa kịp yêu, chưa kịp sống một cuộc đời trọn vẹn, đã vĩnh viễn hóa thân vào đất mẹ. Họ gửi lại mơ ước riêng tư, gửi lại tiếng gọi quê hương nơi tận đáy tim, để lên đường vì miền Nam ruột thịt, vì một Việt Nam không còn chia cắt.
Tôi viết bài này để tưởng nhớ những người đã ra đi. Không phải bằng những từ ngữ hoa mỹ, mà bằng sự chân thành sâu thẳm. Tôi muốn nói lời cảm ơn, không chỉ trong một ngày lễ, mà là trong từng khoảnh khắc được sống, được học tập, được làm người Việt Nam.
Tôi mong rằng mỗi người trẻ chúng ta, khi nhắc đến ngày 30/4, sẽ không chỉ nghĩ đến niềm vui chiến thắng, mà còn nhớ đến những đôi mắt đã khép lại, những trái tim ngừng đập để đổi lấy bình yên cho đất nước. Đừng để sự hi sinh ấy chỉ còn là dòng chữ trên bia mộ. Hãy sống sao cho xứng đáng với những người không trở về.



