335. AHLLVTNH NGUYỄN VĂN BẢY
HUYỀN THOẠI ""HAI LÚA"" CƯỠI ÉN BẠC - ĐẠI TÁ NGUYỄN VĂN BẢY
Lịch sử dân tộc Việt Nam là những trang vàng được viết nên bằng máu và hoa. Trong giai đoạn khốc liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, khi đế quốc Mỹ leo thang đánh phá miền Bắc bằng không quân và hải quân, bầu trời Việt Nam đã trở thành nơi thử lửa của ý chí và trí tuệ. Đó là ""Thời hoa lửa"" – thời mà tuổi trẻ cống hiến hết mình cho Tổ quốc, thời mà tiếng bom đạn không át được tiếng hát, và những chiếc máy bay thô sơ của ta dám đương đầu với cả một lực lượng không quân hùng hậu nhất thế giới. Trong bản hùng ca bi tráng ấy, hình ảnh người phi công Nguyễn Văn Bảy lái chiếc MiG-17 cũ kỹ bắn rơi 7 máy bay hiện đại của Mỹ đã trở thành biểu tượng bất tử. Ông không chỉ là một át chủ bài hiếm hoi của thế giới, mà còn là hiện thân đẹp đẽ nhất của phẩm chất con người Việt Nam: Mưu trí trong chiến đấu, bình dị trong đời thường.
Anh hùng Nguyễn Văn Bảy sinh năm 1936 tại huyện Lai Vung, tỉnh Đồng Tháp (trước là Sa Đéc). Xuất thân từ một gia đình nông dân nghèo, tuổi thơ của ông gắn liền với con trâu, cái cày và những cánh đồng ngập nước. Năm 17 tuổi, vì không muốn lấy vợ sớm theo sự sắp đặt của gia đình, chàng trai trẻ Nguyễn Văn Bảy đã trốn nhà đi theo Cách mạng. Cái duyên với bầu trời đến với ông như một định mệnh. Năm 1960, khi đang là bộ đội bộ binh, ông được tuyển chọn đi học lái máy bay do có sức khỏe tốt. Từ một người nông dân mới học hết lớp 3, chưa từng nhìn thấy chiếc máy bay bao giờ, ông Bảy phải đối mặt với thử thách khổng lồ: Học văn hóa cấp tốc để nắm bắt khí động học, thiên văn, và kỹ thuật lái máy bay phản lực.
Sau quá trình đào tạo gian khổ tại Trung Quốc và Liên Xô, Nguyễn Văn Bảy trở về nước, biên chế vào Trung đoàn Không quân 923 (Đoàn Yên Thế), sẵn sàng cho những trận không chiến sinh tử. Nguyễn Văn Bảy đã biến nhược điểm của MiG-17 thành ưu điểm. Ông tận dụng khả năng ""bẻ góc"" (quay vòng) hẹp của MiG-17 để đánh cận chiến. Chiến thuật của ông mang đậm màu sắc du kích Việt Nam: Phục kích, áp sát và đánh nhanh rút gọn. Trong giai đoạn 1965 – 1968, Nguyễn Văn Bảy đã trực tiếp tham gia hàng chục trận không chiến. Trong suốt cuộc đời binh nghiệp, dù bắn rơi 7 máy bay địch, máy bay của ông Bảy chưa từng một lần trúng đạn. Ông là một ""bóng ma"" thực sự đối với các phi công Mỹ thời bấy giờ.
Năm 1967, Nguyễn Văn Bảy được Chủ tịch Hồ Chí Minh phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân. Sau năm 1975, ông tiếp tục giữ nhiều chức vụ quan trọng trong Quân chủng Không quân, quân hàm lên tới Đại tá, Phó Tham mưu trưởng Quân chủng. Dù ở cương vị nào, ông vẫn giữ nguyên chất nông dân Nam Bộ: Hào sảng, thẳng thắn và giản dị. Năm 1990, Đại tá Nguyễn Văn Bảy nghỉ hưu. Thay vì chọn sống an nhàn ở thành phố lớn, ông quyết định khăn gói trở về quê nhà Lai Vung, Đồng Tháp.
Ông cởi bỏ bộ quân phục đầy huân chương, khoác lên mình bộ bà ba nâu sờn vai, quấn khăn rằn, đi chân đất. Người dân địa phương quen gọi ông là ""Bác Bảy"" hay ""Ông Bảy lúa"". Hàng ngày, người ta thấy vị anh hùng huyền thoại lội bùn đào ao thả cá, trồng sen, nuôi heo.
Hình ảnh ông Bảy ngồi trên chòi lá giữa đầm sen, nhấp ngụm trà, kể chuyện bắn máy bay như kể chuyện cày đồng, đã trở thành một nét đẹp văn hóa bình dị mà vĩ đại. Tháng 9 năm 2019, ông ra đi thanh thản như một đám mây trắng bay về trời, để lại niềm tiếc thương vô hạn cho đồng đội và nhân dân cả nước.
Câu chuyện về Anh hùng Nguyễn Văn Bảy không chỉ là tư liệu lịch sử, mà là ngọn lửa soi đường cho thế hệ trẻ hôm nay. Không có giới hạn nào là không thể vượt qua. Từ một nông dân mới xóa mù chữ trở thành phi công lái tiêm kích hiện đại, ông Bảy chứng minh rằng nỗ lực phi thường có thể lấp đầy mọi khoảng cách về công nghệ và xuất thân. Trong thời hoa lửa, tình yêu nước không phải là lời nói suông, mà là hành động dấn thân, dám chấp nhận hy sinh, dám lấy nhỏ thắng lớn. Giữa vinh quang tột đỉnh, ông Bảy vẫn giữ được sự khiêm cung, giản dị, không màng danh lợi. Đó là ""chất ngọc"" sáng nhất trong tâm hồn người cách mạng. Để rồi hôm nay, khi ngước nhìn bầu trời hòa bình xanh thẳm, chúng ta hãy nhớ rằng màu xanh ấy đã được đánh đổi bằng tuổi xuân và máu xương của những người như Bác Bảy. Hãy sống, học tập và cống hiến sao cho xứng đáng với thế hệ cha anh – những người đã làm nên một thời hoa lửa hào hùng.


