Mẹ Việt Nam Anh hùng

349. MẸ VNAH NGUYỄN THỊ RÀNH

TP. Hồ Chí Minh17/05/2026Nguyễn Hoàng Trinh (ĐOÀN XÃ TÂN AN HỘI)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong dòng chảy mênh mông của lịch sử dân tộc Việt Nam, có những cái tên không chỉ nằm trên trang sách mà đã hóa thân thành núi sông, thành hồn thiêng sông núi. Nếu Củ Chi được ví như một "thành đồng" bất khả xâm phạm, thì những người Mẹ Việt Nam Anh hùng chính là những nhịp cầu, là điểm tựa tinh thần vững chãi nhất cho thành phố dưới lòng đất ấy. Trong số những người Mẹ vĩ đại đó, Mẹ Nguyễn Thị Rành hiện lên như một huyền thoại sống động, một người phụ nữ đã dâng hiến cả gia đình, máu thịt và nước mắt cho độc lập dân tộc. Cảm nghĩ về Mẹ không chỉ là niềm tự hào, mà còn là nỗi xúc động nghẹn ngào trước một sức chịu đựng phi thường vượt qua mọi giới hạn của con người.Mẹ Nguyễn Thị Rành sinh ra tại xã Phước Hiệp, huyện Củ Chi. Lớn lên trên vùng đất nghèo khó nhưng giàu truyền thống cách mạng, cuộc đời Mẹ sớm gắn liền với những thăng trầm của đất nước. Những năm tháng thực dân Pháp rồi đến đế quốc Mỹ giày xéo quê hương, Mẹ đã tận mắt chứng kiến cảnh xóm làng bị tàn phá, người thân bị tù đày. Chính thực tế tàn khốc ấy đã hun đúc trong người phụ nữ bình dị này một ý chí sắt đá.Mẹ không chỉ là người hậu phương, Mẹ là một chiến sĩ. Ngay từ những ngày đầu kháng chiến, Mẹ đã tham gia các phong trào phụ nữ, làm giao liên, nuôi giấu cán bộ. Ngôi nhà của Mẹ, mảnh vườn của Mẹ không chỉ là nơi trú ngụ mà là một pháo đài bí mật. Giữa vòng vây của kẻ thù, Mẹ vẫn bình thản đi qua những trạm gác, che chở cho những người con cách mạng như chính con đẻ của mình.

Qua hai cuộc kháng chiến chống Pháp và kháng chiến chống Mỹ, bà đã cống hiến cho Tổ quốc 8 người con trai: Nguyễn Văn Dúng (1920 - 1947) - Xã đội trưởng Phước Hiệp; Nguyễn Văn Sóc (1926 - 1954) - Tiểu đội trưởng đặc công; Nguyễn Văn Vé (1932 - 1959); Nguyễn Văn Hè (1935 - 1967); Nguyễn Văn Huội (1938 - 1968); Nguyễn Văn Sướng (1939 - 1968); Nguyễn Văn Nâng (1940 - 1967); Nguyễn Văn Luông (1942 - 1969) và hai cháu: Cháu nội Nguyễn Văn Rưng (1939 - 1967) - Tiểu đội phó; Cháu ngoại Huỳnh Văn Cường (1948 - 1970).Hãy thử tưởng tượng, một người mẹ sinh ra những đứa con, chăm bẵm từ lúc đỏ hòn đến khi trưởng thành, rồi lại tự tay tiễn từng người con ra mặt trận. Mỗi lần tiễn đi là một lần hy vọng, nhưng nghiệt ngã thay, mỗi lần nhận tin lại là một lần khăn tang trắng đầu. Tám người con trai – tám khúc ruột của Mẹ đã tan vào lòng đất mẹ. Có nỗi đau nào lớn hơn nỗi đau của người mẹ "lá vàng còn ở trên cây, lá xanh rụng xuống"?

Đứng trước tượng đài Mẹ Nguyễn Thị Rành tại Củ Chi, bất cứ ai cũng cảm thấy mình trở nên nhỏ bé. Nhỏ bé trước sự hy sinh vĩ đại, nhỏ bé trước tầm vóc tâm hồn của Mẹ.Cuộc đời của Mẹ là một lời nhắc nhở đanh thép cho thế hệ trẻ hôm nay về giá trị của hòa bình. Chúng ta đang sống trong những ngày tháng yên bình, được học tập, làm việc và mơ ước. Những điều tưởng chừng như hiển nhiên đó thực chất đã được đổi bằng xương máu của hàng ngàn đứa con của Mẹ Rành, bằng nước mắt cạn khô của chính Mẹ.Cảm nghĩ về Mẹ, tôi tự hứa với lòng mình phải sống sao cho xứng đáng với sự hy sinh ấy. Không cần phải làm những điều quá lớn lao, nhưng ít nhất phải sống có trách nhiệm, biết yêu thương quê hương và không bao giờ được phép quên đi cội nguồn. Tinh thần của Mẹ Rành phải được tiếp nối bằng sự nỗ lực dựng xây đất nước, để những hy sinh của các anh, của Mẹ không trở nên hoài phí.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn