36. MẸ VNAH ĐỖ THỊ SANG
Một buổi chiều gió nhẹ, cái ráng chiều làm đỏ rực một vùng trời bao la xa thẳm, chúng tôi đến thăm Mẹ Việt Nam Anh hùng Đỗ Thị
Sang. Mẹ Sang hiện đang sống cùng với vợ chồng người con trai út, ở ấp Phú Lợi, xã Phú Mỹ Hưng, huyện Củ Chi, TP.HCM. Khi chúng tôi đến, Mẹ ngồi trên chiếc võng được mắc qua hai gốc cây mít trước sân nhà, Mẹ quay lưng về phía ánh dương, những tia nắng cuối ngày càng khắc họa rõ nét dáng người nhỏ nhắn cùng những nếp nhăn do dấu vết thời gian đã để lại trên khuôn mặt Mẹ. Mẹ có tất cả bốn người con, chồng Mẹ đã hi sinh trong chiến tranh, người con trai cả của Mẹ cũng anh dũng hi sinh trong khi thực hiện nghĩa vụ quân sự trên nước ban Campuchia. Mẹ được Nhà nước phong tặng danh hiệu cao quý Mẹ Việt Nam Anh hùng vào năm 2017. Chúng tôi thấy được sự vui mừng của Mẹ khi chúng tôi đến thăm. Dường như, Mẹ luôn mong mỏi có người để cùng Mẹ nói chuyên, để Mẹ có thể kể về một thời xuân trẻ của Mẹ. Mẹ kể cho chúng tôi nghe về thời gian Mẹ đã dắt díu các con cùng chạy giặc hết nơi này đến nơi khác, làm biết bao công việc nặng nhọc, vất vả để các con có được bữa ăn. Mẹ vừa làm mẹ vừa làm ba của các con, mẹ luôn là hậu phương vững chắc để chồng mình yên tâm thực hiện nhiệm vụ thiêng liêng, bảo vệ Tổ quốc. Mẹ đã cùng các con của mình về khai hoang lập địa và sinh sống tại xã Phú Mỹ Hưng khoảng bốn tháng trước khi giải phóng đất nước, kết thúc chiến tranh. Người con trai cả của Mẹ lúc đó khoảng mười lăm tuổi, anh đã cùng Mẹ chặt cây để dưng nhà, cùng Mẹ làm ruộng để có lúa, gạo cho các em có bữa cơm
no. Thời gian dần trôi qua, anh dần lớn lên và đi theo bước chân của cha mình, anh tham gia nghĩa vụ quân sự. Sau vài tháng tham gia nghĩa vụ, anh cùng với một số đồng đội được đưa sang giúp nước ban Campuchia chống lại chế độ diệt chủng Khmer đỏ. Chỉ bốn tháng sau khi qua nước bạn chiến đấu, anh đã vĩnh viễn nằm lại nơi đất khách quê người, sự tàn khóc của chế độ diệt chủng Khmer đỏ đã không cho anh cơ hội để gặp lại người mẹ cùng các em của mình. Do cách trở địa lý và sự nguy hiểm trước bom đạn của kẻ thù, Mẹ không thể đến nhân và đem thi hài của con mình về chôn nơi đất nhà, gần bên gia đình. Đồng đội đã mang anh về và chôn cất cùng với một số anh em khác đã hi sinh tại Nghĩa trang ở Đồng Nai. Khi kể về người con trai đã hi sinh của mình, đôi mắt mẹ đã rưng rưng lệ.
Mặc dù điều kiện gia đình khó khăn, nhưng mỗi năm Mẹ đều đến thăm mộ của con mình hai lần vào dịp Tết đoan ngọ và tết nguyên đán, Mẹ mua cho anh những bộ quần áo mới, đem cho anh những món mà khi còn sống anh thích ăn. Trong Mẹ, anh vẫn còn sống và vẫn là đứa con bé nhỏ cần sự quan tâm, chăm sóc của mẹ. Mẹ rất muốn mang anh về với vùng đất Củ Chi này, về gần với Mẹ hơn, nhưng Ban quản lý đề nghị để mộ anh nằm lại trong Nghĩa trang cùng với anh em, đồng đội. Hiện nay, tuổi Mẹ đã cao, sức khỏe không được tốt, cộng thêm mắt Mẹ nay đã mờ, không còn nhìn thấy rõ mọi vật. Khi chúng tôi đến, Mẹ đã phải nheo mắt thật nhiều chỉ để có thể lờ mờ thấy được bóng người, mà không thể thấy rõ được mặt của ai. Cũng vì mắt kém nên hơn một năm nay, Mẹ đã không thể đi thăm mộ con mình, Mẹ thương lắm, nhớ lắm đứa con của mẹ, đứa con không bao giờ là lớn của mẹ. Chúng tôi chia tay Mẹ ra về, Mẹ vẫn bịn rịn nắm lấy tay chúng tôi, Mẹ vẫn còn muốn nói chuyện nữa, muốn kể nhiều chuyện nữa về thời xuân trẻ, về chồng, về con của Mẹ. Mong Mẹ luôn sống khỏe để chúng con còn cơ hội để nghe Mẹ kể những câu chuyện về một thời đã xa. Tự hào lắm người Mẹ Việt Nam Anh hùng, chúng con luôn yêu Mẹ.



