37. MẸ VNAH HÀ THỊ BỨC
Sinh thời, Bác Hồ đã từng nói: “Nhân dân ta rất biết ơn các bà mẹ cả hai miền Nam Bắc đã sinh ra và nuôi dạy những thế hệ anh hùng của nước ta”(Hồ Chí Minh toàn tập). Các mẹ đã dâng hiến những người con yêu quý nhất, là một phần máu thịt của mình, cho Tổ quốc. Hàng ngàn, hàng vạn những bà mẹ đã nén chặt nỗi đau trong lòng để đưa tiễn những người con lên đường giết giặc, cứu nước. Chiến tranh đã đi qua, những vết thương thịt da cũng theo năm tháng lành lại, nhưng những hy sinh mất mát người thân vẫn còn đọng lại trong biết bao người mẹ Việt Nam có chồng, có con ra đi theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc. Chúng tôi, những thế hệ trẻ của ngày hôm nay muốn thông qua bài viết về Mẹ Việt Nam anh hùng Hà Thị Bức gửi đến tất cả những bà mẹ Việt Nam anh hùng những lời tri ân chân thành nhất vì sự hy sinh lớn lao ấy! Một ngày tháng 6, một buổi chiều mưa, chúng tôi tìm đến nhà Mẹ Việt Nam Anh hùng Hà Thị Bức, 82 tuổi, hiện trú tại ấp Phú Hiệp, xã Phú Mỹ Hưng, huyện Củ Chi, thành phố Hồ Chí Minh để nghe mẹ kể về những câu chuyện bi
hùng đã tạo nên hình tượng một người phụ nữ mưu trí, kiên gan, âm thầm gánh chịu những hy sinh góp phần giải phóng quê hương, thống nhất đất nước. Câu chuyện buồn đầu tiên đã đến với mẹ năm 1968. Chiến dịch Mậu Thân 1968, trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, người chồng của mẹ, liệt sĩ Phan Văn E đã anh dũng hi sinh trong một cuộc trận càn của địch "Đau đớn lắm khi hay tin chồng đã anh dũng hy sinh, mẹ nuốt nước mắt vào lòng để tiếp tục nuôi dưỡng 3 đứa con khôn lớn. Mẹ có tất cả 3 người con gồm có: Hà Thị Sực, Hà Văn Phên, Hà Văn Quên. Mẹ Bức bộc bạch: "Đất nước có chiến tranh, sự hy sinh cho cách mạng là chuyện thường tình, còn nhiều bà mẹ khác cũng vậy, chỉ mong sao cho quê hương được hòa bình là mẹ mãn nguyện rồi". Năm 1983, người con thứ hai của mẹ lại tiếp tục tình nguyện gia nhập quân đội và chiến đấu trên chiến trường Campuchia, góp phần giúp nhân dân nước bạn thoát khỏi ách diệt chủng Pôn Pốt. Trong khi chiến đấu với kẻ địch, anh đã hi sinh lúc vừa tròn 19 tuổi. Kể đến sự hi sinh của người con thứ 2 mẹ nghẹn ngào nước mắt, sao không buồn được chứ khi mà người con trai thân yêu do chính mình sinh ra đãhi sinh. 19 tuổi, cái tuổi với biết bao hi vọng và hoài bão lớn lao của tuổi trẻ, anh đã tạm gác lại để theo sự nghiệp cách mạng. Anh hi sinh tuổi trẻ để đem lại cuộc
sống ấm no hạnh phúc cho mọi người. Sự hi sinh của anh thật lớn lao đáng để chúng ta noi gương và học tập. Hiện nay, mẹ sống cùng người con trai thứ ba và trong vòng tay yêu thương, trân trọng của xóm giềng. Dù còn lắm khó khăn do tuổi cao sức yếu, khi trở trời, trái gió thường hay đau ốm, nhưng mẹ vẫn thường xuyên tham gia sinh hoạt hội người cao tuổi. Được sự quan tâm và giúp đỡ của
Đảng và nhà nước, hàng tháng mẹ lãnh được 6 triệu đồng. Số tiền ấy giúp mẹ trang trải cuộc sống. Vào các ngày lễ lớn như 27/7, 22/12, 30/04 hoặc vào dịp tết âm lịch, mẹ cũng được các cơ quan tổ chức đến thăm hỏi và tặng quà động viên, giúp mẹ vơi đi nổi buồn mà không ai có thể bù đắp được. Đất nước mình trải qua bao cuộc trường chinh máu lửa, người mẹ Việt Nam đã gánh cả nỗi đau giang sơn trên đôi vai gầy yếu của mình, đi suốt cả một chiều dài lịch sử của dân tộc. Khi được nghe các mẹ kể về nỗi vất vả, nhọc nhằn
khi sinh con và nuôi dạy các con đến khi khôn lớn trưởng thành thì trong ánh mắt của các mẹ nỗi buồn đã tan biến, mà đang ánh lên niềm vinh dự, tự hào vì đã hiến dâng cho Tổ quốc những đứa con là một phần máu thịt của chính mình để đất nước Việt Nam có được cuộc sống như ngày hôm nay. Thế hệ hôm nay chúng tôi hiểu rằng không có gì có thể đền đáp được công lao to lớn của các mẹ, những bà mẹ Việt Nam, những bà mẹ anh hùng, những người đã hiến dâng những gì quý giá nhất của đời mình cho độc lập, tự do của tổ quốc. Sự hy sinh đó là tài sản tinh thần vô giá, trường tồn cùng lịch sử dân tộc, mãi mãi được Tổ quốc ghi nhớ, tri ân.



