376. MẸ VNAH HUỲNH THỊ LƠ
Giữa những tia nắng sớm khẽ xuyên qua vòm lá trên cung đường xã Tân An Hội, bước chân của các bạn đoàn viên và chiến sĩ tình nguyện "Hoa Phượng Đỏ" hôm nay dường như chậm lại khi tiến về ngôi nhà của Mẹ Việt Nam Anh hùng Huỳnh Thị Lơ – một "tượng đài sống" của lòng yêu nước và sự hy sinh vô bờ bến. Trong không gian tĩnh lặng phảng phất mùi khói nhang, hình ảnh người Mẹ với mái tóc pha màu sương khói và đôi mắt hằn in dấu vết của thời gian đã đưa chúng tôi ngược dòng lịch sử, trở về những năm tháng kháng chiến oanh liệt nhưng đầy rẫy đau thương. Cuộc đời Mẹ là một chuỗi những thử thách nghiệt ngã khi phải hai lần tiễn biệt người thân ra đi mãi mãi: nỗi đau thứ nhất là khi người chồng hy sinh nơi chiến trận lạnh lẽo, để lại Mẹ một mình gồng gánh nuôi bốn con khôn lớn; nỗi đau thứ hai chồng chất khi người con cả cũng hiến dâng xương máu cho độc lập dân tộc. Nhìn vào những nếp nhăn chứa đựng bao giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt Mẹ, chúng tôi không khỏi nghẹn ngào trước câu nói giản đơn mà đanh thép: "Mẹ buồn lắm, nhưng vì Tổ quốc kêu gọi, Mẹ sẵn sàng vượt qua tất cả". Ký ức kinh hoàng nhất mà Mẹ chia sẻ chính là lần trực tiếp tham gia cách mạng, khi Mẹ cùng ba người phụ nữ khác nhận nhiệm vụ khiêng xác giặc ra khỏi vùng giải phóng dưới làn mưa bom bão đạn của quân Mỹ tại suối Bùa Chúa. Trong gang tấc giữa sự sống và cái chết, khi đạn bay chỉ cách đỉnh đầu một gang tay làm thủng lỗ chỗ chiếc nón lá, Mẹ đã tận mắt chứng kiến ba người đồng đội ngã xuống, để rồi một mình kiên cường hoàn thành nhiệm vụ đến vùng Trảng Lắm. Tinh thần thép ấy xuất phát từ một lý tưởng duy nhất: sống là vì Tổ quốc thân thương. Cuộc gặp gỡ đã trở thành một bài học lịch sử sống động, thức tỉnh thế hệ trẻ về trách nhiệm gìn giữ hòa bình và xây dựng đất nước. Mẹ Huỳnh Thị Lơ không chỉ là hậu phương vững chắc, mà còn là một đóa hoa ngát hương về sự trung hiếu, nhắc nhở chúng ta rằng: đừng bao giờ quên đi quá khứ hào hùng đã được viết nên bằng máu và nước mắt của những người Mẹ Việt Nam Anh hùng vĩ đại.



