387. MẸ VNAH NGUYỄN THỊ RÀNH
Mẹ Nguyễn Thị Rành sinh năm 1900 trong một gia đình nông dân nghèo tại vùng đất Phước Hiệp, huyện Củ Chi (nay thuộc Ho Chi Minh City). Cuộc đời mẹ gắn liền với ruộng đồng, với những mùa lúa và với cuộc sống lam lũ của người nông dân Nam Bộ.
Thế nhưng, khi đất nước bước vào những năm tháng chiến tranh khốc liệt, người mẹ nông dân ấy đã trở thành một chiến sĩ cách mạng thầm lặng.
Những năm kháng chiến chống thực dân và sau đó là chống Mỹ, vùng Củ Chi trở thành một chiến trường ác liệt. Bom đạn ngày đêm dội xuống, nhưng tinh thần đấu tranh của người dân nơi đây vẫn bền bỉ. Chính trong hoàn cảnh đó, mẹ Nguyễn Thị Rành đã tham gia cách mạng từ rất sớm.
Ngôi nhà nhỏ của mẹ trở thành nơi nuôi giấu cán bộ, chiến sĩ cách mạng. Mẹ đào hầm bí mật trong vườn, cất giấu tài liệu, tiếp tế lương thực và làm liên lạc cho lực lượng kháng chiến. Nhiều đêm tối, mặc cho tiếng bom rền vang, mẹ vẫn lặng lẽ mang cơm nước đến cho các chiến sĩ đang hoạt động bí mật.
Không chỉ trực tiếp tham gia cách mạng, mẹ còn nuôi dạy những người con của mình trở thành những chiến sĩ kiên cường.
Mẹ có 11 người con, trong đó 8 người con trai và 2 người cháu trai đã tham gia kháng chiến và đều anh dũng hy sinh vì Tổ quốc. Đó là những mất mát lớn lao mà ít người mẹ nào trên đời phải gánh chịu.
Những người con của mẹ lần lượt ra đi theo tiếng gọi của đất nước. Trước lúc lên đường, mẹ chỉ dặn dò một điều giản dị:
“Các con đi đánh giặc để bảo vệ quê hương. Nếu có hy sinh thì cũng là vì đất nước.”
Chiến tranh càng ác liệt, tin dữ từ chiến trường càng nhiều. Hết người con này đến người con khác của mẹ ngã xuống. Mỗi lần nhận giấy báo tử, mẹ chỉ lặng lẽ ôm di ảnh con, lau nước mắt rồi tiếp tục công việc cách mạng.
Người ta từng hỏi mẹ:
“Sau bao nhiêu mất mát như vậy, mẹ có đau lòng không?”
Mẹ chỉ bình tĩnh trả lời:
“Đau chứ. Nhưng đất nước còn chiến tranh thì người mẹ nào cũng phải chấp nhận hy sinh.”
Câu nói giản dị ấy đã thể hiện tinh thần kiên cường phi thường của người phụ nữ Việt Nam.
Không chỉ mất nhiều người con, mẹ Nguyễn Thị Rành còn tiếp tục tham gia các hoạt động cách mạng tại địa phương. Mẹ làm Hội trưởng Hội Mẹ chiến sĩ, động viên các gia đình có con em tham gia kháng chiến, chăm sóc thương binh và giúp đỡ các chiến sĩ.
Đối với bộ đội, mẹ không chỉ là một người dân giúp đỡ cách mạng mà còn là một người mẹ thật sự. Mỗi khi có đơn vị bộ đội đi qua, mẹ lại nấu cơm, chia sẻ từng bát gạo, từng củ khoai trong nhà. Những người lính trẻ gọi mẹ bằng cái tên thân thương: “Má Rành.”
Dù cuộc sống vô cùng khó khăn và mất mát quá lớn, mẹ vẫn luôn tin tưởng vào ngày đất nước được độc lập.
Nhưng tiếc thay, mẹ không kịp nhìn thấy ngày chiến thắng hoàn toàn của dân tộc. Năm 1971, mẹ Nguyễn Thị Rành qua đời, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ vẫn còn tiếp diễn.
Sau khi đất nước thống nhất, để ghi nhận những hy sinh to lớn của mẹ và gia đình, Nhà nước đã truy tặng mẹ danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân và Bà mẹ Việt Nam anh hùng.
Ngày nay, tại xã Phước Hiệp, huyện Củ Chi có Nhà tưởng niệm Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Rành. Đây là nơi lưu giữ nhiều kỷ vật, hình ảnh và câu chuyện về cuộc đời của mẹ. Mỗi năm có rất nhiều học sinh, đoàn viên và du khách đến thắp hương tưởng niệm.
Những bức ảnh cũ, những kỷ vật đơn sơ trong ngôi nhà tưởng niệm nhắc nhở mọi người về một người mẹ đã hiến dâng gần như cả gia đình mình cho Tổ quốc.



