Mẹ Việt Nam Anh hùng

402. MẸ VNAH ĐỖ THỊ SANG (1)

TP. Hồ Chí Minh24/05/2026Nguyễn Võ Hoài Linh (ĐOÀN XÃ TÂN AN HỘI)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh đã lùi xa, đất nước hôm nay đang từng ngày đổi mới và phát triển, nhưng những ký ức về một thời bom đạn, hy sinh vẫn còn in đậm trong lòng dân tộc. Đằng sau những trang sử hào hùng ấy là bóng dáng của biết bao người mẹ Việt Nam âm thầm chịu đựng mất mát để Tổ quốc được độc lập, tự do. Mẹ Việt Nam Anh hùng Đỗ Thị Sang (sinh năm 1939, quê xã Phú Mỹ Hưng, huyện Củ Chi) là một trong những người mẹ tiêu biểu của thế hệ ấy.

Sinh ra và lớn lên trên mảnh đất Củ Chi anh hùng – vùng đất từng chịu nhiều bom đạn ác liệt – cuộc đời Mẹ Sang gắn liền với những năm tháng chiến tranh đầy gian khổ. Mẹ có bốn người con. Chồng Mẹ đã hy sinh trong những năm tháng kháng chiến ác liệt. Nỗi đau mất chồng chưa kịp nguôi ngoai thì Mẹ lại tiếp tục tiễn người con trai của mình lên đường làm nghĩa vụ thiêng liêng bảo vệ Tổ quốc. Người con ấy đã anh dũng hy sinh khi tham gia nghĩa vụ quốc tế giúp nước bạn Campuchia.

Đối với bất kỳ người mẹ nào, mất chồng, mất con là nỗi đau không gì có thể bù đắp. Thế nhưng, vượt lên trên tất cả, Mẹ Sang vẫn âm thầm chịu đựng, giữ trọn niềm tin và lòng tự hào. Mẹ hiểu rằng sự hy sinh của chồng và con là vì độc lập, tự do của dân tộc, vì cuộc sống bình yên của thế hệ mai sau. Chính tình yêu nước sâu sắc đã giúp Mẹ có thêm nghị lực để tiếp tục sống và chăm lo cho gia đình.

Những năm tháng trước giải phóng, cuộc sống vô cùng khó khăn. Một mình Mẹ vừa làm ruộng, vừa tần tảo nuôi dạy các con khôn lớn. Dù thiếu thốn đủ bề, Mẹ vẫn luôn là hậu phương vững chắc để chồng và con yên tâm chiến đấu. Khi người con trưởng thành và tiếp bước cha tham gia quân ngũ, Mẹ lại một lần nữa gạt nước mắt tiễn con ra đi, gửi gắm vào đó niềm tin và lòng tự hào thầm lặng của người mẹ Việt Nam.

Người con trai ấy đã ngã xuống nơi đất khách. Do điều kiện chiến tranh và khoảng cách địa lý, Mẹ không thể đưa con về an táng tại quê nhà. Hài cốt của anh được chôn cất tại nghĩa trang ở Đồng Nai cùng đồng đội. Mỗi năm, dù hoàn cảnh còn nhiều khó khăn và tuổi ngày càng cao, Mẹ vẫn cố gắng đến thăm mộ con vào dịp lễ, Tết. Với Mẹ, anh vẫn mãi là đứa con bé nhỏ cần được yêu th

ương và che chở. Tình mẫu tử thiêng liêng ấy chưa bao giờ vơi cạn theo năm tháng.

Hình ảnh nghĩa trang Đồng Nai

Hiện nay, tuổi đã cao, sức khỏe của Mẹ yếu dần, đôi mắt không còn nhìn rõ như trước. Nhưng ký ức về chồng, về con và về những năm tháng chiến tranh vẫn còn nguyên vẹn trong tâm trí Mẹ. Mỗi khi có người đến thăm, Mẹ lại mong được trò chuyện, được kể lại câu chuyện của một thời tuổi trẻ đầy gian khó nhưng cũng đầy tự hào. Trong từng lời kể là cả một chặng đường lịch sử sống động, là minh chứng cho tinh thần kiên cường của người phụ nữ Việt Nam.

Năm 2017, Nhà nước đã phong tặng Mẹ danh hiệu cao quý “Mẹ Việt Nam Anh hùng”. Đó không chỉ là sự ghi nhận cho những hy sinh to lớn của riêng Mẹ và gia đình, mà còn là sự tri ân sâu sắc của Tổ quốc đối với biết bao người mẹ đã dâng hiến những điều thiêng liêng nhất cho đất nước.

Câu chuyện về Mẹ Đỗ Thị Sang khiến tôi càng thêm trân trọng giá trị của hòa bình hôm nay. Hòa bình không tự nhiên mà có, mà được đánh đổi bằng máu, nước mắt và cả cuộc đời của bao thế hệ cha anh. Là thế hệ trẻ, chúng ta cần sống xứng đáng với sự hy sinh ấy: chăm chỉ học tập, rèn luyện đạo đức, tích cực tham gia các hoạt động vì cộng đồng, góp phần xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp, văn minh.

Thời hoa lửa đã qua, nhưng hình ảnh người Mẹ Việt Nam Anh hùng như Mẹ Đỗ Thị Sang sẽ mãi là ngọn lửa thiêng soi sáng tâm hồn mỗi người con đất Việt. Đó là ngọn lửa của lòng yêu nước, của sự hy sinh cao cả và của niềm tự hào dân tộc – ngọn lửa sẽ còn cháy mãi trong trái tim các thế hệ hôm nay và mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn