42 năm cuộc chiến bảo vệ biên giới phía Bắc: Ký ức sơ tán
Tháng 2, khi hoa gạo nở đỏ trên rẻo biên cương, chúng tôi lại tụ họp, ôn lại chuyện xưa. Mỗi lần nhắc về cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc (tháng 2/1979), ai cũng không giấu nổi niềm xúc động, nhớ lại câu chuyện in sâu trong ký ức tuổi thơ.
Chạy giặc
Gia đình ông Sơn may mắn được người hàng xóm tốt bụng cho chúng đi nhờ ô tô, rời thị xã theo quốc lộ 1A, cứ thế đi miết về tuyến sau. “Dọc đường, từng đoàn ô tô, xe ngựa, xe trâu, người đi bộ bồng bế nhau lếch thếch đầy đường. Bên kia đường, trên sườn núi có một số khẩu pháo có xe kéo của quân ta thỉnh thoảng lại bắn từng loạt. Sau gần một ngày, chúng tôi dừng chân tạm cư ở khu vực Mỏ đá 4 thị trấn Đồng Mỏ, huyện Chi Lăng”, Ông Sơn thuật lại.
Bà Vũ Kiều Oanh mau mắn kể chuyện “cơm áo gạo tiền” thời chiến: “Những ngày đầu nghỉ lại Nà Rảo trong ngôi trường cấp 2 của xã Nam La (huyện Văn Lãng), mẹ tôi nhanh nhạy tìm kiếm cách kiếm thêm tiền trang trải cuộc sống. Bà mua trứng vịt trong làng, luộc lên rồi giao cho tôi ngồi bán cạnh đường. Mỗi ngày bán hai ba chục quả cũng kiếm đủ tiền rau. Chiến sự ngày càng phức tạp, gia đình chúng tôi vượt đèo núi tiếp tục về xuôi. Bà nội không thể đi được nữa, nhà tôi phải thuê 4 người lực lưỡng khiêng võng. Đường trơn, đèo đốc, số tiền thuê lên đến 36 đồng bạc, lớn lắm so với giá cả bấy giờ”.
Bà Oanh nhớ lại, sau mấy ngày đi bộ ròng rã, cuối cùng mọi người cũng đã đến thị trấn Đồng Mỏ. “Ngay lập tức, gia đình tôi họp bàn tìm kế sinh nhai. Nhà tôi mở quán cơm bụi ngay ở chợ. Mẹ tôi quần quật cả ngày đêm với hàng quán để nuôi cả nhà, còn lo dành dụm để sau này trở về sửa nhà sửa cửa. Khi tình hình yên ổn đôi chút, mẹ theo các bà các chị đi mua vải cũ cung ứng cho bộ đội lau súng; rồi mẹ theo xe tải lấy rau, lấy hàng từ dưới xuôi mang về Lạng Sơn bán buôn nôi gia đình”, bà Oanh kể lại với niềm xúc động dâng trào.
Phố núi Đồng Mỏ vốn bé nhỏ, hiền hòa bên dòng sông Thương bỗng trở thành “hậu cứ” lớn, bao bọc hàng ngàn người dân mạn biên giới chạy giặc đổ về. Không chờ cấp ủy, chính quyền địa phương kêu gọi, vận động, các gia đình ở Đồng Mỏ đều chủ động mời dăm ba hộ dân sơ tán đến ở cùng. Nhiều người dân còn nhớ, vào các phiên chợ Đồng Mỏ, phố sá náo nức, nhộn nhịp hẳn. Người thị xã Lạng Sơn, dân Đồng Đăng sơ tán về đây mở rất nhiều quán bán hàng. Đông nhất là quầy ăn uống. Lần đầu tiên ở Đồng Mỏ, dân bản địa được biết đến lò nướng bánh mì giòn tan, nóng hổi. Rồi nghề rèn, mộc, sửa chữa kính, khóa, đồng hồ được mở ra.
Ông Khổng Đình Quế, nguyên Phó chủ tịch UBND thị trấn Đồng Mỏ cho biết, thời chiến sự năm 1979 rất khó khăn, gian khổ nhưng tình người thủy chung, bền chặt. “Gần một phần ba người dân địa phương trở thành thông gia với các gia đình sơ tán về đây”, ông Quế cho hay. Kể từ năm 1989, sau khi tình hình biên giới ổn định, nhiều người dân sơ tán lần lượt trở về quê cũ ở. Tuy thế, mảnh đất Đồng Mỏ, Chi Lăng đã trở thành quê hương thứ hai của nhiều người.



