420. LIỆT SĨ LÊ GIA NGŨ – NGƯỜI TRUNG SỸ NẰM LẠI BÊN ĐỒNG ĐỘI
LIỆT SĨ LÊ GIA NGŨ – NGƯỜI TRUNG SỸ NẰM LẠI BÊN ĐỒNG ĐỘI
Liệt sĩ Lê Gia Ngũ, tên thường gọi Lê Văn Ngũ, sinh năm 1948, quê quán Thiệu Phú, Thiệu Hóa, Thanh Hóa. Ông là con của ông Lê Văn Nhĩ và bà Hoàng Thị Thận, trong gia đình còn có người vợ là bà Lê Thị Lạng luôn đau đáu nhớ thương người chồng đã ra đi vì Tổ quốc.
Tháng 4 năm 1965, khi đất nước đang trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, người con quê Thiệu Phú lên đường nhập ngũ. Từ mái nhà thân thuộc, ông khoác lên mình màu áo lính, tạm biệt gia đình để bước vào cuộc đời quân ngũ.
Trong quân đội, ông mang cấp bậc Trung sĩ, thuộc C100F9. Những năm tháng chiến đấu nơi chiến trường đã gắn kết ông với những người đồng đội bằng tình cảm đặc biệt. Giữa hoàn cảnh gian khổ, họ cùng chia sẻ từng bữa ăn, từng chặng đường hành quân và động viên nhau vượt qua những thời khắc khó khăn nhất.
Có lẽ những lúc được nghỉ ngơi giữa chiến trường, người lính Lê Gia Ngũ vẫn thường nhớ về quê nhà Thiệu Phú, nhớ cha mẹ, nhớ người vợ Lê Thị Lạng và mái nhà mà ông đã gửi lại trước ngày lên đường. Đằng sau mỗi người lính là một gia đình đang chờ đợi, là những người thân mong từng ngày đất nước hòa bình để người con, người chồng trở về.
Nhưng ngày trở về ấy đã không đến.
Ngày 04 tháng 5 năm 1968, tại Mặt trận phía Nam, người Trung sĩ Lê Gia Ngũ đã anh dũng hy sinh trong sự nghiệp cách mạng, chống Mỹ, bảo vệ Tổ quốc.
Sau khi ông hy sinh, đồng đội đã mai táng thi hài ông tại nghĩa trang riêng của đơn vị gần mặt trận. Giữa những ngày chiến tranh khốc liệt, đó là cách những người lính tiễn đưa người đồng đội thân yêu về với đất mẹ.
Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua. Chiến tranh đã lùi xa, quê hương Thiệu Hóa hôm nay đã đổi thay, nhưng nỗi nhớ về người lính Lê Gia Ngũ vẫn còn nguyên trong gia đình.
Nếu còn các cựu chiến binh từng thuộc C100F9, những người từng chiến đấu tại Mặt trận phía Nam năm 1968 hoặc biết về nghĩa trang riêng của đơn vị gần mặt trận, gia đình rất mong được nghe lại những ký ức về người Trung sĩ quê Thanh Hóa năm ấy.
Một địa danh, một trận đánh, một người đồng đội hay một câu chuyện được lưu giữ từ thời chiến có thể trở thành manh mối quý giá, giúp gia đình tìm hiểu thêm về nơi ông đã nằm lại.
Lê Gia Ngũ đã ra đi khi tuổi đời mới đôi mươi, để lại phía sau cha mẹ, người vợ và quê hương. Ông không trở về, nhưng sự hy sinh của ông đã góp phần làm nên ngày hòa bình hôm nay. Tên tuổi người Trung sĩ năm ấy sẽ mãi được gia đình, đồng đội và quê hương Thiệu Phú trân trọng, ghi nhớ.



