435. Liệt sĩ Trần Quang Vinh
Có những người ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, nhưng tên tuổi lại sống mãi cùng non sông đất nước.
Có những người chưa một lần trở về sau chiến tranh, phần mộ vẫn còn nằm đâu đó giữa đại ngàn, nhưng sự hy sinh của họ đã hóa thành ngọn lửa thiêng bất diệt trong trái tim các thế hệ hôm nay.
Liệt sĩ Trần Quang Vinh là một người như thế.
Ông sinh năm 1952 tại xã Hải Hà, huyện Hải Hậu, tỉnh Nam Hà (nay thuộc tỉnh Ninh Bình) – vùng quê giàu truyền thống yêu nước và cách mạng. Lớn lên trong những năm tháng đất nước bị chia cắt, tiếng bom đạn của chiến tranh như thôi thúc lớp lớp thanh niên lên đường bảo vệ Tổ quốc.
Tháng 5 năm 1971, khi vừa bước sang tuổi 19 – độ tuổi đẹp nhất của đời người – Trần Quang Vinh đã gác lại những ước mơ tuổi trẻ, tình cảm gia đình và cuộc sống bình yên nơi quê nhà để khoác lên mình màu xanh áo lính.
Ngày tiễn con lên đường nhập ngũ, quê hương Hải Hà rợp bóng cờ đỏ. Người thanh niên ấy mang theo trong tim lời thề thiêng liêng của thế hệ chống Mỹ:
"Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước, mà lòng phơi phới dậy tương lai."
Sau thời gian huấn luyện, đồng chí được biên chế về Đại đội 1, Tiểu đoàn 6, Quân khu Trị Thiên – một trong những chiến trường ác liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước.
Nơi ấy, mỗi tấc đất đều thấm máu quân thù và máu của những người chiến sĩ cách mạng.
Nơi ấy, bom đạn ngày đêm cày xới, cây rừng bật gốc, núi đồi tan hoang.
Nhưng cũng chính nơi ấy đã sản sinh biết bao anh hùng, viết nên những trang sử vàng bất tử của dân tộc Việt Nam.
Trong đội ngũ những người lính quả cảm ấy có người chiến sĩ trẻ Trần Quang Vinh.
Mang quân hàm chiến sĩ, cấp bậc 5/1, tuổi đời còn rất trẻ, nhưng trái tim người lính ấy luôn rực cháy ngọn lửa yêu nước và ý chí chiến đấu kiên cường.
Ông cùng đồng đội hành quân băng rừng vượt suối, vượt qua mưa bom bão đạn, đối mặt với hiểm nguy từng giờ từng phút. Những trận đánh khốc liệt không làm chùn bước người chiến sĩ trẻ.
Bởi trong tim ông luôn có hình ảnh quê hương đang chờ ngày thống nhất.
Trong tim ông luôn có niềm tin sắt son rằng:
Độc lập của dân tộc phải được đổi bằng sự hy sinh của những người con ưu tú nhất.
Mùa hè đỏ lửa năm 1972.
Chiến trường Trị Thiên rung chuyển bởi những cuộc giao tranh dữ dội. Địch huy động lực lượng lớn với hỏa lực mạnh nhằm ngăn chặn bước tiến của quân giải phóng.
Trên tuyến Đường 12, nơi lửa đạn ngút trời, những người lính của Đại đội 1, Tiểu đoàn 6 vẫn kiên cường bám trận địa.
Và rồi ngày 9 tháng 6 năm 1972 đã đi vào lịch sử cuộc đời người chiến sĩ trẻ ấy.
Trong khi thực hiện nhiệm vụ chiến đấu, đồng chí Trần Quang Vinh đã anh dũng hy sinh.
Ông ngã xuống giữa tuổi hai mươi đầy khát vọng.
Ngã xuống khi Tổ quốc còn chưa trọn niềm vui thống nhất.
Ngã xuống nhưng không lùi bước.
Máu của ông đã hòa vào đất mẹ Trị Thiên anh hùng.
Sự hy sinh của ông đã góp phần làm nên sức mạnh để dân tộc Việt Nam đi tới thắng lợi cuối cùng mùa xuân năm 1975.
Tuổi hai mươi của người thanh niên năm ấy dừng lại vĩnh viễn trên chiến trường.
Nhưng ngọn lửa lý tưởng mà ông mang theo không bao giờ tắt.
Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua.
Đất nước hôm nay đã thanh bình.
Những con đường rộng mở, những bản làng đổi mới từng ngày là thành quả được đánh đổi bằng máu xương của biết bao thế hệ cha anh.
Thế nhưng, đối với gia đình Liệt sĩ Trần Quang Vinh, vẫn còn một nỗi niềm đau đáu.
Đó là đến nay, phần mộ của ông vẫn chưa được tìm thấy.
Ở bản Minh Hải, xã Thượng Hà, tỉnh Lào Cai, những người em trai của liệt sĩ là ông Trần Vinh Quang, ông Trần Văn Hiển và ông Trần Văn Hạnh vẫn luôn hướng về chiến trường xưa với niềm mong mỏi khôn nguôi.
Hơn 50 năm qua, gia đình vẫn chờ đợi một ngày được đón người anh trở về với quê hương, với dòng họ, với vòng tay yêu thương của người thân.
Dẫu chưa tìm được phần mộ, nhưng tên tuổi Liệt sĩ Trần Quang Vinh chưa bao giờ mất đi.
Tên ông được khắc trong lòng nhân dân.
Tên ông được ghi vào lịch sử dân tộc.
Tên ông sống mãi trong những mùa tri ân tháng Bảy.
Và trên hết, tên ông sống mãi trong những thế hệ hôm nay – những người đang được sống trong hòa bình, độc lập mà các anh đã đánh đổi bằng cả tuổi xuân và sinh mệnh.
Ngọn lửa trên Đường 12 năm ấy đã hóa thành ngọn lửa bất tử.
Ngọn lửa của lòng yêu nước.
Ngọn lửa của chủ nghĩa anh hùng cách mạng.
Ngọn lửa của khát vọng độc lập, tự do.
Xin được kính cẩn nghiêng mình trước anh linh Liệt sĩ Trần Quang Vinh – người chiến sĩ đã hiến dâng trọn tuổi hai mươi cho Tổ quốc.
Dù chưa tìm thấy nơi yên nghỉ, nhưng anh vẫn đang hiện diện trong lòng đất nước.
Bởi những người anh hùng ngã xuống vì Tổ quốc sẽ không bao giờ mất.
Các anh đã hóa thành non sông Việt Nam bất diệt.



