(45) BÀ NĂM HỘT GÀ LÊ THỊ NĂM — NGƯỜI MẸ MẤT CHỒNG VÀ CON TRONG CÙNG MỘT NĂM 1968
Người mẹ có công nuôi giấu cán bộ trong kháng chiến chống Mỹ; có chồng và 1 con trai là liệt sĩ — cả hai đều hy sinh cùng năm 1968; được phong tặng Bà Mẹ Việt Nam Anh hùng ngày 25-1-2014; được Ban Chỉ huy Quân sự huyện Gò Công Tây phụng dưỡng
BÀ NĂM HỘT GÀ LÊ THỊ NĂM — NGƯỜI MẸ MẤT CHỒNG VÀ CON TRONG CÙNG MỘT NĂM 1968
Năm 1968 là năm khốc liệt nhất của cuộc chiến tranh ở miền Nam — Tổng tiến công Mậu Thân, địch phản kích điên cuồng, máu đổ trên khắp các tỉnh thành. Với bà Lê Thị Năm ở ấp Bình Hưng, xã Thành Công, năm 1968 là năm bà mất chồng và mất con — hai người đàn ông bà yêu thương nhất, trong cùng một năm, trên những chiến trường không xa nhau bao nhiêu.
Lê Thị Năm sinh năm 1925 tại ấp Bình Hưng, xã Thành Công, huyện Gò Công Tây. Bà lập gia đình với ông Nguyễn Văn Viễn (sinh 1927, thường gọi Bầu Viễn). Trong những năm kháng chiến chống Mỹ, bà có công nuôi giấu cán bộ cách mạng — mở cửa nhà, chia sẻ bữa cơm, che chở những người đang bị địch truy lùng.
Ông Viễn tham gia cách mạng năm 1965, giữ chức Trưởng ban Cán sự Nông hội ấp — người tổ chức và lãnh đạo phong trào nông dân ở cơ sở, vận động bà con ủng hộ kháng chiến. Năm 1968, trong lúc làm nhiệm vụ, ông hy sinh. Được tặng Huân chương Kháng chiến hạng Ba và công nhận liệt sĩ ngày 17-6-1978.
Cùng năm đó, người con trai Nguyễn Văn Đàng — sinh năm 1948, tham gia cách mạng tháng 2-1967 khi 19 tuổi — cũng hy sinh. Anh là Hạ sĩ thuộc An ninh vũ trang tỉnh Gò Công, hy sinh trong trận chống càn tại ấp 7, xã Bình Xuân. Được tặng Huân chương Chiến sĩ giải phóng hạng Nhì và hạng Ba. Được công nhận liệt sĩ ngày 27-1-1978. Anh được an táng tại ấp Bình Hưng, xã Thành Công — quê nhà, gần nơi bà đang sống.
Năm 1968, bà Năm Hột Gà mất hai người thân trong cùng một năm. Không ai có thể đo đếm được nỗi đau đó. Bà tiếp tục sống, tiếp tục ở lại trên mảnh đất này.
Ngày 25-1-2014, Chủ tịch nước phong tặng bà danh hiệu Bà Mẹ Việt Nam Anh hùng theo Quyết định số 295/QĐ-CTN. Bà được Ban Chỉ huy Quân sự huyện Gò Công Tây phụng dưỡng — sự tri ân muộn màng nhưng xứng đáng cho người đàn bà đã nuôi giấu cách mạng trong nhà, và đã mất đi những người thân yêu nhất vì cách mạng đó.


