48 giờ phép
Ăn Tết lính đầu tiên xong, đơn vị hành quân lên xã Nghiên Loan, tôi trọ nhà ông Ngán trên đèo Keo Điếp (Đèo Yêu) tôi cùng đại trưởng nhận tuyến và giao cho các A vị trí để thi công mở đường, ngày ra quân Chính ủy trung đoàn Tô Văn có thơ rằng: Suối ngàn reo, suối ngàn reo Cơm Ngô bí đỏ khỏe người tăng cân Sau thơ là tiếng cuốc, tiếng sengr tiếng hai… ba ta cùng kéo trang ủi đất rào rào xuống khe, đến chiều từng tảng đá mồ côi, từng vỉa đá dài, to lớn hiện ra, tiếng cuốc, tiếng xẻng được thay
Ăn Tết lính đầu tiên xong, đơn vị hành quân lên xã Nghiên Loan, tôi trọ nhà ông Ngán trên đèo Keo Điếp (Đèo Yêu) tôi cùng đại trưởng nhận tuyến và giao cho các A vị trí để thi công mở đường, ngày ra quân Chính ủy trung đoàn Tô Văn có thơ rằng:
Suối ngàn reo, suối ngàn reo
Cơm Ngô bí đỏ khỏe người tăng cân
Sau thơ là tiếng cuốc, tiếng sengr tiếng hai… ba ta cùng kéo trang ủi đất rào rào xuống khe, đến chiều từng tảng đá mồ côi, từng vỉa đá dài, to lớn hiện ra, tiếng cuốc, tiếng xẻng được thay thế bằng tiếng búa, tiếng troòng và tiếng mìn chát chúa… làm được khoảng 1 tháng thì đơn vị nghỉ và đi bảo vệ các điểm đổi tiền, được nghỉ mấy ngày đơn vị lại tiếp tục bài trường ca: sáng troòng trưa nổ mìn, chiều troòng, sáng cơm ngô bí đỏ, chiều bí đỏ cơm ngô.
làm được mấy tháng thì đài orionton phát bài liệt sỹ Lê Đình Chính, rồi tình hình người Hoa phức tạp, biên giới căng thẳng, đơn vị hành quân về doanh trại tập luyện sẵn sàng chiến đấu.
Một hôm sau bữa cơm trưa Đại trưởng bảo cho tôi nghỉ 2 ngày để về nhà(phải giữ bí mật), tôi mừng quá chỉ cầm ba lô lộn ra thị trấn chợ rã bắt xe để về, đợi đến 18 h vẫn không có bóng dáng 1 chiếc xe nào thì tôi gặp Cường cùng đơn vị tôi nói chuyện với cường và mượn Cường 1 con dao găm(lưỡi lê đã chuyển đổi thành dao) tôi mời Cường cùng ăn thạch và bánh cốc mò, tìm một ống mạy thốc làm ống đựng nước, bụng đã no, tinh thần sẵn sàng khoảng 19 h tôi đi xe “ Căng Hải” hướng Chợ Rã - Bắc Kan(65 km) thẳng tiến.
Đi một lúc thì đến Yến Dương có trại cải tạo B quay, tôi hơi lo, bồn chồn nhưng chân vần bước đều, bỗng loạt soạt, tiếng chạy dồn dập tôi ngồi thụp xuống, tay lăm lăm dao Lê, định thần thì là một đàn dê thấy động nên chạy tán loạn, hú hồn.
Không dám nghỉ tôi đi như nhanh hơn, đi mãi đi mãi đến chân đèo vị hương từ dưới nhìn lên trên cao có cây đa um tùm, tối mờ ảo, nhìn cành cây, ánh sáng tạo ra hình thù kinh dị như là ma, quỷ, lại sợ rồi, tay lại lăm lăm dao Lê, chân tiến bước rồi cũng qua tuy mệt nhưng đi nhanh và không dám nhìn lại…
Hết đèo Vi Hương là đến thị trấn Phủ Thông, nơi ấy có rất nhiều gia đình người dân tộc Hoa, vừa thoát nỗi sợ ma thì đến chỗ đông người lại sợ kẻ(phản động) lại phải cầm dao, lại phải cảnh giác, chân vẫn thoăn thoắt bước đều, ơn giời không có chuyện gì xảy ra.
Khoảng 4 -5 h sáng thì tôi gặp một người đi xe đạp, lại gần thì nhận ra là bạn Hoa học cùng lớp, tôi mùng quá và như quả bóng bị xịt hơi, tự nhiên thấy bắp chân mỏi nhừ, tôi ngồi phệt xuống. Một lúc Hoa lai tôi về nhà.
Một đêm không ngủ, 10h liên tục vượt qua 65 km, tuy mệt nhưng được mẹ chăm cơm thịt, người khỏe nhanh, tranh thủ đi thăm họ hàng và không quên mua vé ô tô để về đơn vị, vèo một ngày đã hết, 9h hôm sau lại lên xe về đơn vị trả phép đúng hạn, bí mật đến tận ngày hôm nay.



