542.Chuyện đời mẹ liệt sĩ
Giữa lòng chảo Mường Lò, nơi những mái nhà dần vươn cao, có một góc nhỏ bình yên thuộc Tổ dân phố Đêu 2, Phường Nghĩa Lộ. Nơi đó, Mẹ Điêu Thị Luân, sinh năm 1939, sống một cuộc đời lặng lẽ mà phi thường. Mẹ là người phụ nữ Thái, mang trong mình sự tần tảo của núi rừng và tình yêu thương vô bờ bến của một người mẹ.Mẹ Luân có 7 người con. Bảy đứa con là bảy gánh nặng, nhưng cũng là bảy niềm vui, bảy ngọn lửa sưởi ấm căn nhà đơn sơ ở thôn Đêu 2, xã Nghĩa An cũ. Cuộc sống nơi miền núi cao không hề dễ dàng, Mẹ phải gồng gánh cả ruộng nương, nuôi nấng đàn con thơ qua những tháng ngày gian khó.Trong số các con, Hà Văn An, sinh năm 1964, là người con trai . Anh An hiểu rõ gánh nặng trên vai Mẹ Luân, cậu luôn là người đỡ đần Mẹ nhiều nhất.Tiếng Gọi Nơi Biên CươngKhi đất nước vừa bước qua giai đoạn hòa bình, thì chiến trường biên giới Việt Trung lại dậy lên tiếng súng. Lúc bấy giờ, Hà Văn An chỉ mới là một chàng trai mười lăm tuổi, đầy ắp hoài bão và nhiệt huyết.Năm ấy, tiếng gọi bảo vệ Tổ quốc vang vọng khắp các bản làng. An không chần chừ, cậu hăng hái viết đơn tình nguyện lên đường ra mặt trận biên giới.Ngày An khoác ba lô rời khỏi nhà, Mẹ Luân đứng lặng trên bậc cầu thang. Mẹ không khóc, vì Mẹ biết mình không được phép làm con trai yếu lòng. Mẹ chỉ nắm chặt tay An, dặn dò: "Con đi giữ gìn đất nước, cũng phải giữ gìn bản thân. Mẹ và các em ở nhà sẽ chờ con về, An nhé."An gật đầu, nụ cười rạng rỡ hòa cùng ánh nắng sớm: "Mẹ yên tâm, con đi rồi con về!"Lời hứa ấy, mãi mãi không trọn vẹn.Nỗi Đau Gửi LạiAn ra đi, Mẹ Luân lại quay về với gánh nặng của 6 người con còn lại. Mẹ làm việc gấp đôi, gấp ba để quên đi nỗi thấp thỏm, lo âu nơi tiền tuyến. Những cánh thư ngắn ngủi từ chiến trường là niềm an ủi duy nhất. Hà Văn An đã anh dũng hy sinh trên chiến trường biên giới Việt - Trung , vĩnh viễn nằm lại với đất mẹ khi tuổi đời còn quá trẻ. Giấc mơ về một ngày trở về, lập gia đình, đỡ đần mẹ của An đã tan biến theo làn khói súng.Nỗi đau mất con trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc đời Mẹ Luân. Nhưng Mẹ không cho phép mình gục ngã hoàn toàn. Mẹ là chỗ dựa cho 6 người con còn lại. Mẹ biến sự thương nhớ thành sức mạnh để tiếp tục sống, tiếp tục vun đắp cho những mầm non còn lại. Hơn bốn mươi năm trôi qua, thôn Đêu 2 nay đã trở thành Tổ dân phố Đêu 2, Phường Nghĩa Lộ. Mẹ Điêu Thị Luân đã bước qua tuổi 80, trở thành một người Mẹ được mọi người kính trọng. Các con của Mẹ đều đã trưởng thành, có gia đình, công việc ổn định, và vẫn quây quần chăm sóc Mẹ.Với tấm lòng tri ân sâu sắc dành cho các Mẹ, nhân dịp 27/7 Đoàn TNCS Hồ Chí Minh phường Nghĩa Lộ đã đến thăm, tặng quà cho mẹ Điêu Thị Luân. Chúng tôi bày tỏ lòng thành kính, biết ơn những người Mẹ và sự hy sinh anh dũng của các anh hùng liệt sĩ đối với sự nghiệp giải phóng dân tộc. Luôn quan tâm, thăm hỏi động viên và triển khai các hoạt động "Đền ơn đáp nghĩa", thiết thực hướng về các đối tượng chính sách và cộng đồng. Qua đó, đoàn viên thanh niên trong phường tiếp tục phát huy truyền thống đạo lý "Uống nước nhớ nguồn", lan toả giá trị nhân văn sâu sắc trong xã hội.





