Anh hùng Lực lượng vũ trang

6 NĂM GÙI THỒ TRÊN ĐỈNH TRƯỜNG SƠN ANH HÙNG LLVTND NGUYỄN VIẾT SINH – NGƯỜI ĐI TRỌN MỘT VÒNG TRÁI ĐẤT

Sáu năm làm nhiệm vụ gùi thồ hàng vượt dãy Trường Sơn, Đại tá, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Viết Sinh đã đi bộ một quãng đường tương đương một vòng Trái Đất. Với thành tích đặc biệt ấy, ông trở thành người anh hùng đầu tiên của Bộ đội Trường Sơn, đồng thời là một trong những anh hùng đầu tiên của thời kỳ kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Hôm nay, trong căn nhà nhỏ trên đường Nguyễn Văn Cừ, thành phố Vinh, người anh hùng năm xưa sống cuộc đời bình dị bên vợ con. Nhưng mỗi khi nhắc đế

09/02/2026ĐOÀN TRƯỜNG CAO ĐẲNG NGHỀ TRÀ VINH (ĐOÀN TNCS HỒ CHÍ MINH UBND TỈNH VĨNH LONG)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

TỪ CHÀNG THANH NIÊN NAM ĐÀN ĐẾN BINH CHỦNG GÙI THỒ

Anh hùng Nguyễn Viết Sinh sinh năm 1940 tại xã Nam Yên, nay là xã Xuân Hòa, huyện Nam Đàn, tỉnh Nghệ An. Năm 1961, khi vừa ngoài 20 tuổi, nghe tin có đoàn cán bộ về địa phương tuyển quân cho một đơn vị đặc biệt, ông lập tức đăng ký nhập ngũ.

Nhớ lại kỷ niệm ấy, ông cười hiền: lúc đó chẳng biết đơn vị đặc biệt là gì, chỉ nghĩ được làm anh bộ đội Cụ Hồ, mặc áo lính, tay khoác súng là đã thấy vui. Đến khi tuyên thệ, nghe phổ biến nhiệm vụ phải ăn cơm nắm, mang vác nặng, leo đèo lội suối, không được viết thư hay báo tin về gia đình, ông mới lờ mờ hiểu rằng nhiệm vụ phía trước sẽ vô cùng gian khổ.

Cùng năm ấy, hơn 600 thanh niên Nghệ An và Hà Tĩnh được tuyển chọn vào đơn vị. Tiêu chí duy nhất là những thanh niên nghèo miền Trung, quen lao động nặng nhọc, đủ sức chịu đựng những năm tháng gùi thồ gian khổ trên đỉnh Trường Sơn.

NHỮNG BƯỚC CHÂN KHÔNG DẤU TRÊN TUYẾN LỬA

Ngày lên đường, mỗi người chỉ được phát một nắm cơm nắm, ngồi trong thùng xe kín tiến về Trường Sơn. Suốt quãng đường từ Nghệ An vào Lệ Thủy, Quảng Bình, ngoài lần dừng chân trên Đèo Ngang, tất cả đều phải giữ im lặng tuyệt đối để đảm bảo bí mật.

Nguyễn Viết Sinh được biên chế về Tiểu đoàn 301, chia thành ba đại đội đóng quân ở khu vực Làng Ho, miền Tây Quảng Bình, làm nhiệm vụ gùi thồ hàng hóa chi viện cho chiến trường miền Nam. Là binh chủng gùi thồ, các chiến sĩ không mang vũ khí, chỉ mang trên lưng từng bao gạo, thùng đạn, can xăng, những thứ quyết định sự sống còn của tiền tuyến.

Đại đội 3 của ông đóng quân phía Nam đèo 800, mỗi ngày phải vượt qua hai con đèo dài và dốc để lên đỉnh 1001 nhận hàng. Ông kể rằng đỉnh 1001 quanh năm mưa mù, dù dưới thung lũng nắng cháy da cháy thịt thì trên đỉnh vẫn lạnh buốt. Anh em đi từ mờ sáng đến quá trưa mới tới điểm tập kết. Cơm nắm mang theo không bị ướt mưa thì cũng sũng mồ hôi, nhiều người kiệt sức chỉ ăn vài miếng cầm chừng.

KIỆN TƯỚNG GÙI HÀNG CỦA ĐƯỜNG TRƯỜNG SƠN

Suốt nhiều năm liền, ngày này qua ngày khác, các chiến sĩ Tiểu đoàn 301 đã vận chuyển hàng trăm nghìn tấn hàng hóa vào chiến trường miền Nam. Trung bình mỗi chiến sĩ khỏe mạnh chỉ gùi được từ 30 đến 35 kilôgam, nhưng Nguyễn Viết Sinh thường xuyên gùi từ 45 đến 50 kilôgam, có thời điểm lên tới 75 kilôgam mỗi chuyến.

Ông cho rằng đó là điều bình thường đối với thế hệ của mình. Có lúc phải bám vào dây cáp men theo vách núi, nhiều khi chân người này giẫm lên đầu người kia. Nhưng tất cả đều thực hiện nhiệm vụ với tinh thần vừa thanh thản vừa quyết liệt. Trong những lúc gùi hàng, anh em chỉ nghĩ đến một điều giản dị: mỗi kilôgam hàng là một đồng bào miền Nam đỡ đổ máu.

Khẩu hiệu ấy được viết bằng than củi lên áo, lên mũ. Mồ hôi xóa mờ chữ, họ lại cặm cụi viết tiếp như một lời thề thầm lặng. Suốt những năm gùi thồ, mỗi ngày phải đi bộ khoảng 40 kilômét đường núi trong điều kiện mang vác nặng, Nguyễn Viết Sinh chưa từng xin nghỉ một ngày nào, dù nắng hay mưa, dù ốm hay khỏe. Ông nói rằng nghĩ đến đồng đội phải gánh thêm phần mình, ông không đành lòng.

NGƯỜI ANH HÙNG ĐẦU TIÊN CỦA BỘ ĐỘI TRƯỜNG SƠN

Với thành tích đặc biệt ấy, Trung sĩ, Tiểu đội trưởng Nguyễn Viết Sinh trở thành một trong ba chiến sĩ Trường Sơn đầu tiên được Chủ tịch Hồ Chí Minh ký quyết định phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân vào ngày 1 tháng 1 năm 1967.

Niềm vinh dự lớn lao ấy lại gắn liền với nỗi tiếc nuối suốt đời. Khi đang làm nhiệm vụ bên Lào, ông nhận lệnh lên đường ra Hà Nội dự lễ tuyên dương. Ông đi bộ gần hai tuần, mong kịp được gặp Bác Hồ. Đến Cổng Trời, điểm tiếp giáp biên giới Việt Lào ở đường 20 Quyết Thắng, ông nghe qua đài phát thanh tường thuật lễ tuyên dương anh hùng mà không cầm được nước mắt. Khi nghe đọc đến tên mình, ông chỉ nghĩ một điều duy nhất, đó là đã lỡ mất cơ hội được gặp Bác.

Hai năm sau, khi được cử ra Hà Nội học tập, ông lại nhận tin Bác Hồ qua đời. Ước mơ được gặp Bác một lần của người lính Trường Sơn mãi mãi không thành.

HAI ĐIỀU TIẾC NUỐI CẢ MỘT ĐỜI NGƯỜI

Với Anh hùng Nguyễn Viết Sinh, hai điều tiếc nuối lớn nhất trong cuộc đời là không được gặp Bác Hồ và không trực tiếp tham gia cuộc Tổng tiến công và nổi dậy mùa Xuân năm 1975. Những ngày cả Trường Sơn dốc toàn lực cho chiến dịch cuối cùng, ông lại được cử đi học ở Hà Nội.

Ông nhớ lại rằng ngồi yên nơi hậu phương, nghe tin chiến sự dồn dập mà ruột gan sôi sục. Cuộc chiến đấu gian khổ suốt mười mấy năm trời chỉ để chờ đợi thời khắc lịch sử ấy, nhưng ông đành ngồi xa mặt trận mà hình dung mình đang trong đoàn quân tiến về giải phóng Sài Gòn.

NGƯỜI ANH HÙNG GIỮA ĐỜI THƯỜNG

Đầu những năm 1990, Nguyễn Viết Sinh nghỉ hưu với quân hàm Đại tá. Trở về đời thường, ông tiếp tục thể hiện bản lĩnh của người lính trong lao động, sản xuất. Bền bỉ, cần mẫn, ông trở thành một trong những người kinh doanh cây cảnh có uy tín tại thành phố Vinh.

Ở tuổi xế chiều, hạnh phúc của người anh hùng thật giản dị. Ông tâm sự rằng chỉ cần được ngồi bên cháu nội, kể cho cháu nghe những câu chuyện Trường Sơn năm xưa, với ông như thế đã là đủ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
6 NĂM GÙI THỒ TRÊN ĐỈNH TRƯỜNG SƠN ANH HÙNG LLVTND NGUYỄN VIẾT SINH – NGƯỜI ĐI TRỌN MỘT VÒNG TRÁI ĐẤT | Câu chuyện thời hoa lửa