Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

“60 ngày đêm giữ Hà Nội”

Câu chuyện kể về những ngày đầu toàn quốc kháng chiến cuối năm 1946, khi lực lượng tự vệ và bộ đội đã chiến đấu trong lòng Hà Nội suốt 60 ngày đêm để cầm chân đối phương, tạo điều kiện cho lực lượng rút lui.

An Giang21/04/2026nguyễn ngọc phụng (xã hòn nghệ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tháng 12 năm 1946, khi tiếng súng kháng chiến nổ ra, Đỗ Văn Nam là một thanh niên tự vệ sống tại khu phố cổ Hà Nội. Từ những con phố quen thuộc, anh và đồng đội nhanh chóng biến nhà cửa thành chốt chiến đấu.

Những ngày đầu, mọi thứ diễn ra gấp gáp. Bàn ghế, tủ gỗ được dùng làm vật cản. Tường nhà được khoét lỗ để di chuyển từ nhà này sang nhà khác mà không cần ra đường.

Nam nhớ rõ cảm giác lần đầu cầm súng trong chính con phố mình lớn lên. Mỗi góc phố, mỗi mái nhà đều trở thành chiến tuyến.

Đêm xuống, tiếng súng và tiếng nổ vang lên không ngừng. Ánh lửa từ các trận đánh chiếu sáng cả bầu trời. Người dân còn lại trong khu phố phải ẩn nấp dưới hầm, trong khi lực lượng tự vệ thay nhau canh gác và chiến đấu.

Có lần, một đồng đội của Nam bị thương ngay trong lúc giao tranh. Không thể đưa ra ngoài, họ phải sơ cứu ngay trong căn nhà tối, chỉ có ánh đèn dầu le lói.

Suốt nhiều tuần, họ chiến đấu trong điều kiện thiếu thốn: lương thực ít, đạn dược hạn chế, liên lạc khó khăn. Nhưng không ai rời vị trí.

Nam kể rằng điều khiến anh nhớ nhất là tinh thần của mọi người — dù biết phải rút lui sau đó, nhưng vẫn chiến đấu để giữ từng con phố lâu nhất có thể.

Khi lệnh rút quân được đưa ra, Nam cùng đơn vị rời Hà Nội trong đêm. Anh ngoái lại nhìn thành phố lần cuối — nơi đã trở thành chiến trường suốt 60 ngày đêm.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn