60 NGÀY ĐÊM HÀ NỘI
"QUYẾT TỬ ĐỂ TỔ QUỐC QUYẾT SINH"

60 NGÀY ĐÊM HÀ NỘI – "QUYẾT TỬ ĐỂ TỔ QUỐC QUYẾT SINH"
"Mỗi viên gạch trên phố cổ Hà Nội đều mang trong mình một câu chuyện. Có những câu chuyện được viết bằng mồ hôi, có những câu chuyện được viết bằng máu, và có những câu chuyện trở thành bất tử. Sáu mươi ngày đêm mùa đông năm 1946 chính là một bản hùng ca như thế."
Hà Nội – Những ngày trước cơn bão
Mùa thu năm 1945, Cách mạng Tháng Tám thành công, nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa ra đời. Sau hơn 80 năm dưới ách thống trị của thực dân và phát xít, dân tộc Việt Nam bước vào kỷ nguyên độc lập với biết bao niềm tin và hy vọng.
Nhưng nền độc lập non trẻ ấy ngay lập tức phải đối mặt với muôn vàn thử thách. Thực dân Pháp, với dã tâm tái chiếm Đông Dương, từng bước gây hấn, đưa quân trở lại nhiều địa phương và liên tục khiêu khích.
Chủ tịch Hồ Chí Minh cùng Chính phủ đã kiên trì đàm phán để giữ gìn hòa bình. Tuy nhiên, mọi nỗ lực đều không thể ngăn cản tham vọng xâm lược của thực dân Pháp.
Ngày 18 tháng 12 năm 1946, quân Pháp gửi tối hậu thư, đòi Chính phủ Việt Nam giải tán lực lượng tự vệ và trao quyền kiểm soát Thủ đô. Điều đó đồng nghĩa với việc từ bỏ nền độc lập vừa giành được.
Trước tình thế không còn con đường nào khác, dân tộc Việt Nam đã lựa chọn đứng lên chiến đấu.
Lời kêu gọi của non sông
Đêm 19 tháng 12 năm 1946, Chủ tịch Hồ Chí Minh ra Lời kêu gọi Toàn quốc kháng chiến:
"Chúng ta muốn hòa bình, chúng ta phải nhân nhượng. Nhưng chúng ta càng nhân nhượng, thực dân Pháp càng lấn tới, vì chúng quyết tâm cướp nước ta một lần nữa. Không! Chúng ta thà hi sinh tất cả chứ nhất định không chịu mất nước, nhất định không chịu làm nô lệ."
Những lời hiệu triệu ấy nhanh chóng lan tỏa khắp cả nước.
Đúng 20 giờ ngày 19 tháng 12, Nhà máy điện Yên Phụ ngừng phát điện theo kế hoạch. Cả Hà Nội chìm vào bóng tối. Đó là tín hiệu mở đầu cuộc kháng chiến bảo vệ Thủ đô.
Tiếng súng từ pháo đài Láng, Bắc Bộ Phủ, Ô Cầu Dền, Hàng Đậu… đồng loạt vang lên, báo hiệu cuộc chiến đấu chính thức bắt đầu.
Một Hà Nội hóa thành pháo đài
Những con phố quen thuộc như Hàng Đào, Hàng Ngang, Hàng Bông, Hàng Thiếc, Hàng Gai… nhanh chóng trở thành chiến lũy.
Người dân tháo dỡ bàn ghế, xe điện cũ, cửa gỗ, bao cát, gạch đá để dựng hàng trăm chướng ngại vật chắn ngang đường phố.
Các ô cửa sổ được khoét thành lỗ châu mai.
Những ngôi nhà cổ nối liền với nhau bằng các lỗ thông tường để bộ đội có thể cơ động mà không cần bước ra đường.
Mỗi căn nhà trở thành một pháo đài.
Mỗi góc phố là một trận địa.
Mỗi người dân là một chiến sĩ.
Không chỉ có bộ đội và tự vệ chiến đấu. Các bà mẹ nấu cơm, tải đạn, chăm sóc thương binh. Thanh niên, học sinh làm liên lạc. Các em nhỏ gác đường, quan sát địch, chuyển tin. Hà Nội những ngày ấy là hình ảnh sinh động của chiến tranh nhân dân, nơi mọi tầng lớp đều góp sức bảo vệ Thủ đô.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
"Quyết tử để Tổ quốc quyết sinh"
Giữa những ngày khói lửa, một khẩu hiệu đã ra đời và trở thành biểu tượng bất diệt của tuổi trẻ Việt Nam:
"Quyết tử để Tổ quốc quyết sinh."
Khẩu hiệu ấy do đồng chí Trần Độ đề xuất và được Trung đoàn Thủ đô cùng lực lượng tự vệ Hà Nội hưởng ứng mạnh mẽ. Không ai coi cái chết là mục tiêu, nhưng tất cả đều sẵn sàng hy sinh nếu điều đó giúp Tổ quốc được sống.
Nhiều chiến sĩ chỉ mới mười tám, đôi mươi. Họ gác lại những ước mơ rất bình dị: một mái ấm, một công việc, một gia đình… để cầm súng bảo vệ Thủ đô.
Có người chiến đấu đến viên đạn cuối cùng.
Có người lấy thân mình che cho đồng đội.
Có người ngã xuống ngay trên bậc cửa ngôi nhà mình từng lớn lên.
Sự hy sinh ấy đã làm nên sức mạnh tinh thần vô giá của dân tộc Việt Nam.
Sáu mươi ngày đêm làm nên kỳ tích
Theo kế hoạch của thực dân Pháp, Hà Nội sẽ bị chiếm chỉ trong vài ngày.
Nhưng thực tế hoàn toàn khác.
Suốt 60 ngày đêm, từ ngày 19/12/1946 đến giữa tháng 2/1947, quân và dân Hà Nội đã kiên cường cầm chân lực lượng đối phương ngay giữa lòng Thủ đô.
Mỗi ngày chiến đấu đều vô cùng ác liệt. Nhà cửa bị bom đạn tàn phá, phố phường ngập trong khói lửa, lương thực và thuốc men ngày càng khan hiếm. Dẫu vậy, tinh thần chiến đấu của quân dân Thủ đô không hề suy giảm.
Nhiệm vụ quan trọng nhất của cuộc chiến không phải là giữ bằng được từng con phố, mà là kéo dài thời gian, tạo điều kiện để Chính phủ, Trung ương Đảng, Chủ tịch Hồ Chí Minh và các cơ quan đầu não an toàn rút lên căn cứ Việt Bắc; đồng thời để cả nước có thêm thời gian chuẩn bị cho cuộc kháng chiến lâu dài.
Mục tiêu ấy đã hoàn thành xuất sắc. Sáu mươi ngày đêm ở Hà Nội đã tạo nên "khoảng thời gian vàng" để đất nước bước vào cuộc kháng chiến trường kỳ.
Trung đoàn Thủ đô – Những người lính bước ra từ lòng Hà Nội
Một trong những lực lượng chiến đấu tiêu biểu là Trung đoàn Thủ đô. Họ gồm những chiến sĩ Vệ quốc đoàn, tự vệ thành, thanh niên Hà Nội và nhiều người dân bình thường tình nguyện cầm súng.
Sau khi hoàn thành nhiệm vụ cầm chân địch, đơn vị nhận lệnh rút khỏi Hà Nội.
Đêm rút quân thật đặc biệt. Các chiến sĩ lặng lẽ vượt qua sông Hồng trong giá rét, mang theo lời hẹn: "Nhất định sẽ trở về."
Lời hẹn ấy đã trở thành hiện thực gần chín năm sau, khi đoàn quân chiến thắng tiến về tiếp quản Thủ đô ngày 10/10/1954 trong niềm hân hoan của hàng vạn người dân.
Giá trị lịch sử của 60 ngày đêm Hà Nội
Cuộc chiến đấu bảo vệ Hà Nội không chỉ là một trận đánh quân sự mà còn là biểu tượng của ý chí độc lập và khát vọng tự do của dân tộc Việt Nam.
Sáu mươi ngày đêm ấy đã chứng minh rằng, một dân tộc yêu chuộng hòa bình nhưng không bao giờ khuất phục trước xâm lược sẽ có sức mạnh vô cùng to lớn.
Tinh thần "Quyết tử để Tổ quốc quyết sinh" trở thành nguồn động viên cho quân và dân cả nước trong suốt chín năm kháng chiến chống thực dân Pháp, góp phần đưa đến thắng lợi lịch sử Điện Biên Phủ năm 1954.
Ngày nay, Hà Nội đã trở thành một thành phố hiện đại với những con đường rộng mở, những tòa nhà cao tầng và nhịp sống sôi động. Trên những con phố từng vang tiếng súng năm xưa, trẻ em tung tăng đến trường, người dân bình yên lao động và xây dựng cuộc sống mới.
Chúng ta may mắn được sống trong hòa bình, nhưng hòa bình không phải là điều tự nhiên có được. Đó là thành quả của biết bao thế hệ cha anh đã hy sinh để bảo vệ độc lập dân tộc.
Mỗi khi đi qua những con phố cổ Hà Nội hay nhìn thấy dòng chữ "Quyết tử để Tổ quốc quyết sinh", chúng ta hãy nhớ rằng dưới mỗi viên gạch của Thủ đô đều có bóng dáng của những người con ưu tú đã hiến dâng tuổi xuân cho đất nước.
Họ đã viết nên bản anh hùng ca bằng chính cuộc đời mình để hôm nay chúng ta được sống trong hòa bình, tự do và hạnh phúc.
"Lịch sử không chỉ là những con số hay mốc thời gian. Lịch sử là ký ức của dân tộc, là những câu chuyện về lòng dũng cảm, sự hy sinh và niềm tin vào ngày mai. Sáu mươi ngày đêm bảo vệ Hà Nội sẽ mãi là biểu tượng của tinh thần bất khuất Việt Nam. Đó là ngọn lửa truyền thống để mỗi thế hệ hôm nay tiếp tục nuôi dưỡng lòng yêu nước, ý thức trách nhiệm và khát vọng xây dựng một đất nước Việt Nam ngày càng giàu mạnh, văn minh và hòa bình"



