Bài viết

6. MÀU HOA TRONG GIỎ CỦA TÈO

Vùng ven Sài Gòn năm 1969 là những "vành đai diệt Mỹ" đầy rẫy đồn bốt và các trạm kiểm soát gắt gao. Tèo, mới 12 tuổi, có dáng người nhỏ thun lút, nước da đen nhẻm vì phơi nắng trên những cánh đồng hóc môn. Với đám lính cộng hòa ở đồn Cầu Sắt, Tèo chỉ là một thằng nhóc chăn bò tinh nghịch, hay chạy lăng xăng xin bánh kẹo hoặc bán mấy mớ rau dại. Nhưng thực chất, Tèo chính là mắt xích quan trọng nhất trong đường dây liên lạc mật của quân giải phóng.

Thái Nguyên21/04/2026Hoàng Ngọc Khánh - 5A (Trường Tiểu học Nam Tiến I)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

4. MÀU HOA TRONG GIỎ CỦA TÈO

Vùng ven Sài Gòn năm 1969 là những "vành đai diệt Mỹ" đầy rẫy đồn bốt và các trạm kiểm soát gắt gao. Tèo, mới 12 tuổi, có dáng người nhỏ thun lút, nước da đen nhẻm vì phơi nắng trên những cánh đồng hóc môn. Với đám lính cộng hòa ở đồn Cầu Sắt, Tèo chỉ là một thằng nhóc chăn bò tinh nghịch, hay chạy lăng xăng xin bánh kẹo hoặc bán mấy mớ rau dại. Nhưng thực chất, Tèo chính là mắt xích quan trọng nhất trong đường dây liên lạc mật của quân giải phóng.

Vũ khí của Tèo không phải là súng đạn, mà là một chiếc giỏ tre cũ kỹ. Bên trên, cậu luôn phủ đầy những cành phượng vĩ đỏ rực vừa bẻ ngoài lộ. Đám lính gác thường trêu: "Thằng nhóc, bẻ hoa về cho bồ nhí hả?". Tèo chỉ nhe răng sún ra cười hì hì: "Dạ, đem về cho sắp nhỏ trong xóm chơi đồ hàng mấy ông ơi!".

Chẳng ai ngờ, dưới lớp hoa phượng rực rỡ và những cuống lá li ti ấy là những bản báo cáo tình hình địch được viết trên giấy pơ-lu-a mỏng dính, cuộn tròn lại nhỏ hơn đầu mẩu thuốc lá.

Một buổi trưa hè oi ả, ve kêu ran trên những tán phượng vĩ già. Tèo nhận nhiệm vụ chuyển một bức mật thư khẩn cấp về cứ. Khi vừa đến chân cầu, một toán lính bất ngờ chặn cậu lại để khám xét vì có tin chỉ điểm.

"Trong giỏ có gì?" – Tên chỉ huy hất hàm, hầm hố dùng lưỡi lê xăm xới vào chiếc giỏ.

Tèo tim đập thình thịch nhưng mặt vẫn tỉnh bơ: "Dạ, toàn hoa phượng thôi mấy chú. Sắp tới hè rồi, con định đem về ép vào vở ấy mà."

Tên lính đổ ập chiếc giỏ ra mặt đất. Những cánh hoa đỏ rơi lả tả, tan tác dưới gót giày đinh. Hắn cầm một cành phượng lên, soi xét từng chiếc lá. Lúc ấy, mẩu giấy mật suýt chút nữa rơi ra khỏi kẽ hở giữa hai cuống hoa. Tèo nhanh trí giả vờ ngã nhào, miệng la oai oái: "Á, kiến lửa cắn con chú ơi!". Cậu vừa lăn lộn vừa nhanh tay nắm chặt mẩu giấy vào lòng bàn tay rồi nhét tọt vào miệng.

Tên lính không tìm thấy gì, bực dọc đá văng chiếc giỏ: "Cút đi thằng ranh con!"

Tèo lồm cồm bò dậy, nhặt lại những nhành hoa đã nát, lẳng lặng đi sâu vào rặng trâm bầu. Khi đã an toàn, cậu mới nhả mẩu giấy đã thấm đẫm nước miếng nhưng vẫn còn nguyên vẹn. Trận đánh đêm đó thắng lợi hoàn toàn nhờ thông tin kịp thời của Tèo.

Nhưng trong một chuyến liên lạc khác, Tèo không may mắn như thế. Cậu bị rơi vào ổ phục kích. Khi bị địch bao vây, biết không thể thoát, Tèo đã nhai nát tập tài liệu và nuốt chửng. Trước những trận đòn roi và câu hỏi gặng: "Ai dạy mày làm việc này? Việt Cộng ở đâu?", Tèo chỉ nhìn vào cành phượng vĩ nằm lăn lóc bên vệ đường rồi thản nhiên đáp:

"Hoa phượng đỏ chính là Việt Cộng đó! Các ông có diệt hết được hoa phượng không?"

Cậu bé đã ngã xuống ngay dưới gốc cây phượng già giữa cái tuổi 12 đầy mơ ước. Sau chiến tranh, người ta xây một ngôi mộ nhỏ cho Tèo ngay tại nơi cậu hy sinh. Kỳ lạ thay, cây phượng năm ấy cứ đến mùa lại nở hoa đỏ rực, sắc đỏ nồng nàn như chính tinh thần của người chiến sĩ nhí đã hóa thân vào cỏ cây để giữ lấy bình yên cho đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn