NGƯỜI LÍNH GIỮ CẦU HIỀN LƯƠNG
NGƯỜI LÍNH GIỮ CẦU HIỀN LƯƠNG
ăm 1963, khi mới 17 tuổi, Vũ Ngọc Hồng đã xung phong nhập ngũ.
Ở tuổi mà nhiều người vẫn còn ngồi trên ghế nhà trường, ông đã khoác lên mình màu áo lính và bắt đầu một cuộc đời hoàn toàn khác.
Một trong những nhiệm vụ ông từng đảm nhận là bảo vệ cầu Hiền Lương.
Cầu Hiền Lương không chỉ là một cây cầu.
Đó từng là biểu tượng của sự chia cắt đất nước.
Một bên là miền Bắc.
Một bên là miền Nam.
Và giữa hai bờ sông Bến Hải là một đường ranh giới đã đi vào lịch sử.
Đối với những người lính như ông Hồng, bảo vệ cây cầu ấy đồng nghĩa với việc phải sống giữa một vùng chiến sự vô cùng khốc liệt.
Ngày qua ngày, ông cùng đồng đội canh gác.
Bom rơi.
Đạn nổ.
Nhưng nhiệm vụ vẫn phải hoàn thành.
Chiến tranh kết thúc, ông trở về quê.
Những năm tháng ấy tưởng như đã nằm lại phía sau, nhưng ký ức thì không biến mất.
Một ngày nọ, ông đến Trường Tiểu học Tân Linh và gặp những học sinh lớp 1A.
Trước những gương mặt còn rất nhỏ, ông kể về những ngày mình khoác áo lính, những khó khăn trong chiến tranh và nhiệm vụ bảo vệ cầu Hiền Lương.
Ông không kể để các em sợ chiến tranh.
Ông kể để các em hiểu hòa bình quý giá đến thế nào.
Những đứa trẻ hôm nay có thể vô tư đến trường.
Có thể học tập, vui chơi và mơ ước.
Bởi trước đó đã có một thế hệ từng đứng giữa bom đạn để bảo vệ quê hương.
Và hình ảnh người cựu chiến binh đứng giữa lớp học nhỏ hôm ấy trở thành một bài học đặc biệt:
Lịch sử không chỉ nằm trong sách. Lịch sử còn nằm trong ký ức của những người đã sống qua nó.



