Chuyến vượt ngục Côn Đảo không thành và sự mất tích giữa biển khơi
Sau hơn 2 năm bị giam giữ, Ngô Gia Tự bị thực dân Pháp đày ra Côn Đảo năm 1933; đầu năm 1935, ông cùng một số đồng chí tổ chức vượt ngục bằng đường biển nhưng gặp nạn và mất tích, không bao giờ trở về đất liền.
Sau khi bị bắt tại Sài Gòn cuối năm 1930, Ngô Gia Tự bị giam giữ hơn hai năm. Ngày 2 tháng 5 năm 1933, thực dân Pháp đưa ông cùng Phạm Hùng, Lê Văn Lương và nhiều đảng viên khác ra phiên tòa "đại hình đặc biệt", rồi đày ra Côn Đảo ngay trong tháng đó. Tại nhà tù được xem là "địa ngục trần gian" này, ông bị liệt vào hàng "tù chính trị đặc biệt nguy hiểm", nhưng vẫn cùng chi bộ Đảng trong tù biến nơi giam cầm thành một trường học cách mạng, tổ chức học tập lý luận cho các bạn tù.
Giai đoạn 1930-1935, hệ thống nhà tù Côn Đảo ghi nhận hàng nghìn lượt tù nhân tìm cách vượt ngục vượt biển để trở về đất liền hoạt động, nhưng phần lớn bị bắt lại hoặc gặp nạn giữa trùng khơi vì sóng to, gió lớn và sự truy đuổi của tàu tuần. Vào một đêm cuối tháng 1 năm 1935, chi bộ nhà tù tổ chức cho Ngô Gia Tự cùng một số đồng chí thực hiện một chuyến vượt ngục bằng thuyền nhỏ, với hy vọng về được đất liền để khôi phục lại phong trào cách mạng đang bị khủng bố gắt gao.
Chuyến vượt ngục ấy không thành công. Ngô Gia Tự cùng các đồng chí đi cùng đã mất tích giữa biển khơi, không một ai còn sống trở về để kể lại hành trình cuối cùng đó. Nhiều đảng viên trung kiên khác như Tô Chấn, Lê Quang Sung cũng chịu chung số phận trong những chuyến vượt biển không thành từ Côn Đảo giai đoạn này. Năm 1947, Chủ tịch Hồ Chí Minh ký sắc lệnh truy phong quân hàm cho một số cán bộ cách mạng tiêu biểu, trong đó công lao của Ngô Gia Tự đối với Đảng tiếp tục được ghi nhận qua nhiều công trình nghiên cứu, sách sử sau này.


