CÔ GÁI 17 TUỔI VÀ ĐÊM BOM KHÔNG THỂ QUÊN
Năm 1972, Bùi Thị Loan mới 17 tuổi. Tuổi ấy, đáng lẽ cô gái người Tày ở Bản Lắc, Bằng Lãng, Chợ Đồn phải đang nghĩ về những ngày tháng học tập, về gia đình, về tương lai phía trước. Nhưng chiến tranh đã gọi tên tuổi trẻ của cô.
Năm 1972, Bùi Thị Loan mới 17 tuổi.
Tuổi ấy, đáng lẽ cô gái người Tày ở Bản Lắc, Bằng Lãng, Chợ Đồn phải đang nghĩ về những ngày tháng học tập, về gia đình, về tương lai phía trước.
Nhưng chiến tranh đã gọi tên tuổi trẻ của cô.
Loan viết đơn tình nguyện tham gia Thanh niên xung phong và được biên chế vào Tiểu đội 1, Đại đội 915, Đội Thanh niên xung phong 91 Bắc Thái. Nhiệm vụ của đơn vị là làm, sửa chữa đường giao thông, vận chuyển vũ khí, lương thực và hàng hóa phục vụ chiến trường.
Những ngày ở Thái Nguyên, cô gái Bắc Kạn cùng đồng đội làm việc giữa tiếng máy bay và bom đạn.
Họ lấp hố bom.
Mở đường.
Bốc dỡ hàng.
Hướng dẫn xe qua những tuyến đường luôn có nguy cơ bị đánh phá.
Đó là công việc tưởng như rất bình thường, nhưng mỗi chuyến hàng được chuyển đi an toàn đều có thể góp phần giữ cho tiền tuyến không bị đứt mạch.
Đêm Noel năm 1972.
Ngày 24 tháng 12.
Tại ga Lưu Xá, hơn 60 cán bộ, đội viên Đại đội 915 nhận nhiệm vụ bốc dỡ hàng hóa. Sau một ngày làm việc liên tục, máy bay Mỹ bắt đầu đánh phá dữ dội.
Tiếng còi báo động vang lên.
Bom B52 trút xuống.
Loan cùng đồng đội chạy về phía hầm trú ẩn.
Rồi một tiếng nổ khủng khiếp.
Mọi thứ chìm trong đất đá, khói lửa và bóng tối.
Sau trận bom, Loan được xác định là đã hy sinh. Thi thể cô cùng các đồng đội được đưa về Nghĩa trang Dốc Lim để chuẩn bị an táng.
Nhưng khi chuẩn bị chôn cất, một điều kỳ diệu xảy ra.
Môi cô gái 17 tuổi khẽ động đậy.
Loan vẫn còn sống.
Đồng đội lập tức đưa cô đi cấp cứu.
Nhưng sống sót sau trận bom không có nghĩa là chiến tranh đã kết thúc với cô.
Những vết thương và sức ép khủng khiếp của bom B52 khiến Loan bị tổn thương nghiêm trọng. Có thời gian cô mất trí nhớ, lang thang, không nhận ra mình là ai. Tài liệu lịch sử của tỉnh Thái Nguyên còn ghi lại hành trình đầy đau đớn ấy: có lúc Loan lưu lạc tới khu vực Bắc Kạn và Chợ Đồn, rồi được người quen nhận ra, đưa về đơn vị tiếp tục chữa trị.
Nhưng rồi cô gái ấy lại đứng dậy.
Sau khi điều trị, Loan tiếp tục học tập, công tác và xây dựng gia đình.
Chiếc áo rét từng bị mảnh bom làm thủng hai lỗ trên vai cũng được lưu giữ như một chứng nhân cho một thời tuổi trẻ.
Nhiều năm sau, mỗi dịp tháng Bảy, bà Loan vẫn trở lại Thái Nguyên, thắp hương cho những người đồng đội đã không trở về.
Có lẽ không ai hiểu rõ hơn bà về giá trị của hai chữ “sống sót”.
Bởi bà sống thay cả phần đời của những người đã nằm lại.
Trong số họ có những cô gái cùng tuổi bà.
Những người từng cười nói bên nhau.
Những người từng cùng nhau bốc từng bao hàng.
Những người cũng có những ước mơ rất bình dị.
Nhưng đêm 24/12/1972 đã chia cuộc đời họ thành hai phía: một phía trở về, một phía mãi mãi nằm lại.
Bùi Thị Loan trở về.
Nhưng trong trái tim người phụ nữ ấy luôn có một phần tuổi trẻ nằm lại ở ga Lưu Xá.
Và mỗi lần trở lại, có lẽ bà không chỉ thắp hương cho đồng đội.
Bà còn trở về với cô gái Bùi Thị Loan 17 tuổi của năm nào – cô gái Bắc Kạn đã từng bước vào chiến tranh bằng tất cả sự trong trẻo, gan dạ và niềm tin của tuổi trẻ.



