Anh hùng Lực lượng vũ trang

NGƯỜI THỢ SỬA XE GIỮA NHỮNG CUNG ĐƯỜNG LỬA

Ở thôn Khuổi Thiêu, xã Quân Hà, có một người lính già vẫn giữ những chiếc huân chương của mình như giữ lại một phần ký ức.

Thái Nguyên26/08/2026Phường Bắc Kạn (phường Bắc Kạn)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở thôn Khuổi Thiêu, xã Quân Hà, có một người lính già vẫn giữ những chiếc huân chương của mình như giữ lại một phần ký ức.

Ông là Nguyễn Văn Tấn.

Sinh năm 1942 trong một gia đình người Tày ở Hà Vị, Bạch Thông, từ nhỏ ông đã có tính tò mò, thích tìm hiểu máy móc. Năm 1965, khi đang làm kế toán hợp tác xã, chàng trai trẻ quyết định viết đơn tình nguyện nhập ngũ.

Đó không phải quyết định dễ dàng.

Ông đã có vợ và hai người con nhỏ. Người con lớn mới 5 tuổi, người con thứ hai mới 2 tuổi. Ông hiểu rằng mình đi rồi, cuộc sống gia đình sẽ càng khó khăn.

Nhưng đất nước đang chiến tranh.

Tháng 8/1965, Nguyễn Văn Tấn lên đường.

Sau thời gian huấn luyện, ông được lựa chọn đi học nghề sửa chữa xe tăng, thiết giáp. Năm 1967, ông bắt đầu hành trình của một người lính kỹ thuật trên những cung đường chiến trường.

Công việc của ông không trực tiếp là bóp cò súng.

Nhưng mỗi chiếc xe tăng bị hỏng nếu không được sửa chữa sẽ không thể ra trận.

Mỗi chiếc xe vận tải nằm lại giữa đường sẽ làm chậm một chuyến hàng.

Vì thế, đối với người lính sửa xe, xưởng sửa chữa cũng chính là một trận địa.

Từ Nghệ An, Quảng Bình, Quảng Trị cho đến những chiến trường xa hơn, ông cùng đồng đội cơ động sửa chữa xe giữa bom đạn.

Có những đêm phải đào hố sâu xuống đất để trú ẩn. Có những lúc thiếu thốn đến mức giẻ lau cũng không có, người lính phải cắt ống tay áo, ống quần để dùng. Những chi tiết máy không có sẵn thì phải tìm cách cải tiến, chế tạo hoặc tận dụng vật liệu khác.

Ông từng nói một câu rất giản dị:

Sửa được một chiếc xe là mừng rơi nước mắt, bởi sửa được xe nghĩa là đồng đội lại có phương tiện để chiến đấu.

Trong chiến tranh, ông từng bị sức ép bom làm chảy máu mồm, máu mũi. Có lần ông cùng đồng đội cứu được 5 người sau một trận bom. Ông trực tiếp tham gia kéo, cứu 214 xe của các đơn vị bị sa lầy trên đường ra mặt trận.

Nhưng điều ông nhớ nhất không phải những con số.

Ông nhớ đồng đội.

Nhớ những bữa ăn thiếu thốn.

Nhớ những lần sốt rét.

Nhớ những người lính không bao giờ trở về.

Và ông nhớ nhất nghĩa tình của nhân dân nơi chiến trường.

Một lần, khi một đồng đội hy sinh, đơn vị phải ghép những thùng vỏ đạn làm quan tài tạm. Một cụ già người Vân Kiều đi qua, biết chuyện, đã đem chiếc quan tài gỗ mà gia đình chuẩn bị cho mình để lo hậu sự cho người lính. Người lính ra đi giữa chiến trường xa lạ nhưng được nhân dân coi như con em trong nhà.

Chiến tranh kết thúc.

Người lính sửa xe năm nào tiếp tục công tác trong quân đội, rồi nghỉ hưu với quân hàm Đại tá.

Nhưng mỗi khi nhắc lại những năm tháng ấy, ông vẫn nói về công việc của mình bằng một sự khiêm nhường đặc biệt.

Bởi ông hiểu rằng chiến công không bao giờ thuộc về một cá nhân.

Sau mỗi chiếc xe được sửa là công sức của cả đơn vị.

Sau mỗi cung đường được thông là sự hy sinh của biết bao con người.

Nguyễn Văn Tấn – người con của núi rừng Bạch Thông – đã góp phần giữ cho những cung đường ấy không bị đứt mạch.

Ông không đứng ở phía trước đội hình.

Ông đứng phía sau những người lính.

Nhưng chính ở nơi ấy, ông đã làm một công việc có ý nghĩa đặc biệt:

Giữ cho sức mạnh của tiền tuyến không bao giờ ngừng chuyển động.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn