71. Viết về MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG HỒ THỊ LỘC (1917 – 2000)
Viết về MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG HỒ THỊ LỘC (1917 – 2000)
Gắn bó cả cuộc đời với mảnh đất ấp Đổng Tranh, xã Đông Hòa, huyện Cần Giờ, Mẹ Hồ Thị Lộc là tấm gương sáng ngời về lòng yêu nước và đức hy sinh cao cả. Từ năm 1952, Mẹ đã tảo tần làm thuê cuốc mướn để mưu sinh và nuôi dạy các con khôn lớn; đồng thời, Mẹ tích cực tham gia tiếp tế lương thực để làm hậu phương vững chắc cho người bạn đời chiến đấu tại đơn vị bộ đội địa phương huyện Cần Giờ. Tiếp nối truyền thống yêu nước của đấng sinh thành, năm 1965, người con trai của Mẹ cũng hăng hái gia nhập lực lượng du kích xã Đông Hòa. Thế nhưng, tai ương tàn khốc của chiến tranh đã dội xuống lòng Mẹ vào tháng 12 năm 1966; chỉ trong vòng 6 ngày ngắn ngủi, Mẹ liên tiếp nhận hung tin cả chồng và con trai đã anh dũng ngã xuống trên chiến trường. Nuốt dòng lệ đắng vào trong, Mẹ biến đau thương thành hành động, càng tích cực tham gia hoạt động cách mạng cho đến ngày non sông liền một dải. Khi hòa bình lập lại, Mẹ sống một cuộc đời dung dị, là một Phật tử thuần thành có nhiều cống hiến cho xã hội, luôn lan tỏa tình yêu thương với phương châm “Sống tốt đời, đẹp đạo”. Cho đến tận ngày tạ thế, nỗi đau đau thắt và tâm nguyện lớn nhất chưa thể vẹn tròn của Mẹ vẫn là tìm lại hài cốt của người chồng và đứa con thân yêu còn lạc mất nơi chiến trường xưa.



