Anh hùng Lực lượng vũ trang

81 ngày đêm không ngủ - NĐC

Tôi là Trần Minh Đức, nguyên chiến sĩ tham gia chiến đấu tại 81 ngày đêm Thành cổ Quảng Trị. Năm ấy tôi mới 19 tuổi. Vừa rời ghế nhà trường chưa bao lâu thì đã khoác ba lô vào chiến trường. Khi đặt chân đến Quảng Trị, tôi mới hiểu thế nào là chiến tranh thật s

Hà Tĩnh10/04/2026TÔ QUỐC ANH (Trường THPT Nguyễn Đổng Chi - xã Đông Kinh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Trần Minh Đức, nguyên chiến sĩ tham gia chiến đấu tại 81 ngày đêm Thành cổ Quảng Trị.

Năm ấy tôi mới 19 tuổi. Vừa rời ghế nhà trường chưa bao lâu thì đã khoác ba lô vào chiến trường. Khi đặt chân đến Quảng Trị, tôi mới hiểu thế nào là chiến tranh thật sự.

Thành cổ khi đó không còn hình hài của một di tích. Nó chỉ còn là những bức tường đổ nát, đất đá bị bom cày nát, và khói bụi phủ kín cả bầu trời.

Chúng tôi chiến đấu trong lòng đất.

Ban ngày, máy bay gầm rú trên đầu, bom dội xuống không ngừng. Ban đêm, pháo sáng rực trời, sáng đến mức tưởng như không còn bóng tối.

Có những lúc, chúng tôi phải nằm ép sát xuống chiến hào hẹp, đất đá rung chuyển đến mức tưởng như cả Thành cổ sắp bị xóa sổ.

Nhưng không ai rời vị trí.

Tôi nhớ một người đồng đội tên Lâm, cậu ấy chỉ mới 18 tuổi. Trước khi xung phong ra trận, Lâm nói:

  • “Nếu em không trở về, anh nhớ kể lại cho mẹ em biết là em đã chiến đấu đến cùng.”

Những câu nói ấy, bây giờ nghĩ lại vẫn khiến tôi nghẹn lòng.

Trong 81 ngày đêm ấy, chúng tôi không còn khái niệm ngày hay đêm. Chỉ có tiếng pháo, tiếng gọi nhau và những lần thay nhau cõng thương binh ra khỏi vùng lửa đạn.

Có những bữa ăn chỉ là nắm cơm nguội đã khô cứng, chia nhau từng miếng giữa chiến hào.

Có những giây phút im lặng hiếm hoi, chúng tôi chỉ nhìn nhau và hiểu rằng: có thể ngày mai mình không còn ở đây nữa.

Nhưng điều kỳ lạ là, giữa khốc liệt ấy, chúng tôi vẫn tin vào ngày hòa bình.

Và rồi 81 ngày đêm ấy đi qua.

Khi tiếng súng tạm lắng, Thành cổ gần như không còn nguyên vẹn. Nhưng chúng tôi hiểu rằng: nơi đây đã trở thành biểu tượng của tuổi trẻ, của sự hy sinh không thể đo đếm.

Bây giờ, mỗi lần trở lại Quảng Trị, tôi đứng lặng rất lâu. Không phải để nhớ chiến thắng, mà để nhớ những người đã nằm lại mãi mãi trong lòng đất đỏ.

Họ đã không kịp trở về, nhưng họ đã làm nên một phần lịch sử.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn