81 ngày đêm ở Thành cổ Quảng Trị – ký ức không thể phai mờ
Có những địa danh đã đi vào lịch sử dân tộc như biểu tượng của sự hi sinh và lòng quả cảm. Thành cổ Quảng Trị là nơi mà mỗi tấc đất đều thấm máu xương của bao thế hệ người lính.

81 ngày đêm ở Thành cổ Quảng Trị – ký ức không thể phai mờ
Có những địa danh đã đi vào lịch sử dân tộc như biểu tượng của sự hi sinh và lòng quả cảm. Thành cổ Quảng Trị là nơi mà mỗi tấc đất đều thấm máu xương của bao thế hệ người lính.
Ký ức của cựu chiến binh Cao Mạnh Thắng, sinh năm 1953, tại thôn 6 – xã Hồ Vương, tỉnh Thanh Hoá người trực tiếp tham gia chiến đấu trong 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ mùa hè năm 1972.
Bác không kể lại lịch sử qua trang sách, mà bằng chính ký ức của người trong cuộc,bằng những kỷ niệm không bao giờ phai về đồng đội, về chiến hào, về Thành cổ và dòng sông Thạch Hãn năm xưa:
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
“Tôi nhập ngũ tháng 4/1971 thuộc đơn vị E88, Sư 308. Năm 1972, tôi cùng đơn vị hành quân vào Quảng Trị. Khi đặt chân vào Thành cổ, tôi mới hiểu thế nào là chiến tranh khốc liệt. Bom rơi, pháo nổ không lúc nào ngớt. Đất đá bị cày xới, hầm hào sụp đổ liên tục. Nói về cuộc chiến Thành cổ Quảng Trị, đánh trận đầu tiên vào ngày 23/02/1972 giải phóng Giao An, Giao Linh, Cồn Tiên Dốc Miếu. Với những chiến thuật đánh đã đi vào lịch sử: Đánh nở hoa trong lòng địch; Thế da báo; Vết dầu loang; Đánh cài răng lược dưới sự chỉ huy lúc bấy giờ của Trung đội trưởng Ngô Lương Hanh (sau này là Trung Tướng, nguyên chính uỷ Học viện Hậu Cần), Trung đội phó Lê Xuân Thu. Chúng tôi bám trụ từng mét chiến hào, có ngày tôi phải chịu hàng chục đợt pháo kích, tai ù đặc, người lả đi vì đói và khát. Đồng đội hi sinh ngay bên cạnh, chúng tôi chỉ kịp kéo nhau xuống hầm rồi lại lao lên chiến đấu. Trong chiến đấu có thời điểm khó khăn, tháng 5-7/1972 đơn vị tôi không có muối để ăn, đã cùng nhau vượt qua tất cả vình tình yêu Tổ quốc, non sông thống nhất một dải.
Trận chiến đấu nhớ nhất đó là vào buổi tối ngày 28/8/1972 tôi cùng anh Ngô Lương Hanh bắn cháy 6 xe tăng trong tổng số 23 xe tăng tại chốt ngã tư lửa đầu cầu Quảng Trị. Tháng 10/1972 sau khi cắm cờ phân tuyến tại Thành cổ Quảng Trị, Sư 308 của tôi có 13 chiến sỹ còn sống và được vinh dự ra Hà Nội gặp Đại tướng Võ Nguyên Giáp, tôi được 2 lần tặng huân chương chiến công tại Thành cổ. 81 ngày đêm trôi qua, tôi còn sống, nhưng tuổi trẻ thì đã gửi lại nơi Thành cổ. Mỗi lần nhắc đến Quảng Trị, lòng tôi vẫn đau đáu nhớ về những người đồng đội không bao giờ trở về.”
Thời gian 5 năm 6 tháng trong cuộc đời binh nghiệp Bác được Nhà nước tặng thưởng Huân chương chiến công hạng ba, Huân chương chiến công giải phóng hạng ba, Huân chương chiến sỹ giải phóng hạng ba, Huân chương chiến sỹ vẻ vang hạng ba. Với những năm tháng chiến đấu bảo vệ Tổ quốc, Bác gửi gắm thế hệ trẻ luôn nêu cao tinh thần yêu nước, đoàn kết, thương yêu, giúp đỡ nhau, sẵn sàng bảo vệ Tổ quốc.
Chúng ta vô cùng xúc động khi được lắng nghe câu chuyện từ một người lính đã trực tiếp có mặt tại Thành cổ Quảng Trị năm 1972. Câu chuyện vừa rồi khép lại, nhưng dư âm của 81 ngày đêm Thành cổ Quảng Trị vẫn còn vang mãi trong lòng mỗi chúng ta. Ở nơi ấy, có những người lính đã mãi mãi dừng lại ở tuổi đôi mươi, để thế hệ hôm nay được sống trong hòa bình, tự do. Những lời kể mộc mạc của cựu chiến binh không chỉ là ký ức của một đời người, mà là một phần lịch sử sống của dân tộc. Đó là lời nhắc nhở sâu sắc rằng: hòa bình không tự nhiên có, mà được đánh đổi bằng máu xương, bằng sự hi sinh thầm lặng của biết bao thế hệ cha anh. Với thế hệ trẻ hôm nay, câu chuyện về Thành cổ Quảng Trị là ngọn lửa truyền thống để chúng ta biết trân trọng hiện tại, sống có lý tưởng, có trách nhiệm và tiếp tục dựng xây quê hương, đất nước ngày càng giàu đẹp, văn minh.



