81 NGÀY ĐÊM TRÊN DÒNG SÔNG MÁU
Đã hơn nửa thế kỷ trôi qua, nhưng mỗi khi nhắc đến mùa hè đỏ lửa năm 1972, những người lính từng chiến đấu tại Thành cổ Quảng Trị vẫn không thể nào quên dòng sông Thạch Hãn – dòng sông đã chứng kiến biết bao mất mát, hy sinh và lòng quả cảm của một thế hệ thanh niên Việt Nam.
Trong ký ức của các cựu chiến binh, Thạch Hãn không chỉ là một dòng sông. Đó là ranh giới giữa sự sống và cái chết. Là con đường tiếp viện duy nhất dẫn vào Thành cổ. Và cũng là nơi hàng nghìn người con ưu tú của đất nước đã mãi mãi nằm lại trong những ngày tháng bi tráng nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước.
Những chuyến đò đi vào huyền thoại
Mùa hè năm 1972, chiến sự tại Quảng Trị diễn ra vô cùng khốc liệt. Trong suốt 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ, quân và dân ta phải đối mặt với sức mạnh hủy diệt chưa từng có của bom đạn đối phương.
Ngày đêm, pháo hạm từ biển bắn vào. Máy bay liên tục oanh tạc. Pháo binh từ nhiều hướng dội xuống không ngớt. Mặt đất Thành cổ gần như bị cày xới từng giờ.
Giữa mưa bom bão đạn ấy, sông Thạch Hãn trở thành tuyến huyết mạch duy nhất để đưa bộ đội, lương thực, đạn dược vào trận địa và chuyển thương binh ra phía sau.
Mỗi chuyến đò vượt sông đều là một cuộc đối mặt với tử thần.
Những người chèo đò phần lớn là bộ đội, thanh niên xung phong và dân quân địa phương. Họ hoạt động chủ yếu vào ban đêm, lợi dụng bóng tối để tránh sự phát hiện của địch. Nhưng ngay cả màn đêm cũng không thể che chắn hoàn toàn trước những quả pháo sáng trắng trời và các trận pháo kích dữ dội.
Có những đêm, mặt sông sáng rực bởi pháo sáng và lửa đạn. Những con đò nhỏ bé vẫn lặng lẽ rẽ nước tiến về phía Thành cổ. Trên đò là những kiện đạn, những bao gạo, những thùng thuốc men và cả những người lính trẻ đang chuẩn bị bước vào trận chiến sinh tử.
Không ai biết mình có thể trở về hay không.
Nhưng không một ai quay đầu.
Dòng sông của nước mắt và lòng quả cảm
Nếu những chuyến đò đưa người vào trận địa mang theo hy vọng chiến thắng thì những chuyến đò ngược dòng lại chở đầy đau thương.
Trên những con thuyền ấy là các thương binh vừa được đưa ra khỏi chiến trường. Có người còn tỉnh táo. Có người đã lịm đi vì mất máu. Có những đồng đội nằm im lặng dưới tấm tăng phủ vội, mãi mãi không thể trở về.
Những người lái đò kể lại rằng có những đêm họ phải chèo thuyền giữa làn pháo dày đặc. Nước sông tung lên thành từng cột lớn bởi đạn pháo rơi sát mạn thuyền. Chỉ một tích tắc sơ sẩy, cả người và thuyền có thể biến mất giữa dòng nước đỏ lửa.
Nhưng điều khiến họ day dứt nhất không phải là hiểm nguy của bản thân, mà là việc không thể đưa hết đồng đội trở về.
Có những chuyến đò cập bến trong tiếng gọi tên đồng đội nghẹn ngào. Có những người lính trẻ vừa trò chuyện cùng nhau tối hôm trước, sáng hôm sau đã vĩnh viễn nằm lại bên bờ Thạch Hãn.
Dòng sông năm ấy đã hòa lẫn nước với máu của những người con đất Việt.
Bởi thế mà nhiều cựu chiến binh vẫn gọi nơi đây bằng cái tên đau đáu: “dòng sông máu”.
Bản hùng ca bất tử của tuổi hai mươi
81 ngày đêm chiến đấu bảo vệ Thành cổ Quảng Trị là một trong những chương bi tráng nhất của lịch sử dân tộc. Mỗi mét đất nơi đây đều thấm đẫm máu xương của cán bộ, chiến sĩ từ khắp mọi miền đất nước.
Họ ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ.
Có người vừa rời ghế nhà trường.
Có người chưa kịp viết hết lá thư gửi về quê nhà.
Có người mãi mãi dừng lại ở tuổi đôi mươi.
Nhưng chính sự hy sinh ấy đã góp phần làm nên sức mạnh phi thường của quân và dân ta trong cuộc kháng chiến giành độc lập dân tộc.
Ngày nay, dòng Thạch Hãn vẫn lặng lẽ chảy qua mảnh đất Quảng Trị. Nước sông đã xanh trở lại, những bến đò năm xưa chỉ còn trong ký ức. Nhưng đối với những người từng đi qua cuộc chiến, mỗi con sóng nơi đây đều như đang kể lại câu chuyện về lòng dũng cảm, sự hy sinh và tình đồng đội thiêng liêng.
Mỗi dịp tháng Bảy hay những ngày tưởng niệm, hàng nghìn ngọn hoa đăng lại được thả xuống dòng sông. Những ánh sáng lung linh ấy như lời tri ân gửi đến các anh hùng liệt sĩ đã nằm lại nơi này.
Và trong tiếng chuông ngân giữa chiều Quảng Trị, người ta như vẫn nghe đâu đó tiếng mái chèo khua nước của những chuyến đò cảm tử năm xưa.
Những chuyến đò đã đi vào lịch sử.
Những con người đã hóa thành bất tử.
Để dòng Thạch Hãn mãi mãi là biểu tượng của lòng yêu nước, của chủ nghĩa anh hùng cách mạng và của một thế hệ đã sống, chiến đấu và hy sinh cho Tổ quốc bằng tất cả tuổi xuân của mình.



