81 ngày đêm và Di sản bất tử
Ngày 16 tháng 9 năm 1972, lệnh rút quân được ban bố. Sau 81 ngày đêm, Thành cổ chỉ còn là một đống gạch vụn và vôi bột. Không còn một ngôi nhà nào nguyên vẹn, không còn một ngọn cỏ nào không bị cháy sém.
Thành là một trong số ít những người còn sống sót trở về. Nhiều năm sau, khi tóc đã bạc, anh quay lại đứng bên bờ sông Thạch Hãn. Anh thả một nhành hoa xuống dòng nước xanh ngắt và thầm thì gọi tên Lam, tên những người đồng đội sinh viên đã mãi mãi nằm lại ở tuổi đôi mươi.
Câu chuyện về Thành cổ Quảng Trị không kết thúc khi tiếng súng ngừng nổ. Nó sống mãi trong màu cỏ xanh non đến nhói lòng trên những hố bom xưa. Nó sống trong dòng sông Thạch Hãn — nơi mà mỗi tấc đáy sông đều có xương máu của những người anh hùng.
Đó là một câu chuyện về lòng yêu nước tuyệt đối, nơi cái chết được hóa thân thành sự bất tử, và nơi sự hy sinh đã viết nên một trang sử vàng chói lọi cho dân tộc Việt Nam.



