81 ngày đưa đò trên 'dòng sông máu'
Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, chiến trường Quảng Trị mùa hè năm 1972 đã đi vào lịch sử dân tộc như một bản hùng ca bi tráng. Giữa bom đạn khốc liệt của 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ Quảng Trị, có một dòng sông đã chứng kiến biết bao máu xương của những người lính tuổi đôi mươi ngã xuống vì độc lập dân tộc – đó là dòng Thạch Hãn lịch sử. Và trên dòng sông ấy, những người chiến sĩ làm nhiệm vụ đưa đò đã trở thành biểu tượng của lòng quả cảm và tinh thần quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh. Mùa hè đỏ lửa năm 1972, quân và dân ta bước vào cuộc chiến đấu vô cùng ác liệt để giữ vững Thành cổ Quảng Trị. Địch sử dụng hỏa lực tối đa với bom B52, pháo hạm, máy bay và pháo binh đánh phá ngày đêm, biến nơi đây thành “tọa độ lửa”. Trong hoàn cảnh ấy, sông Thạch Hãn trở thành tuyến giao thông huyết mạch đưa bộ đội, vũ khí, lương thực vào chiến trường và chuyển thương binh ra phía sau. Mỗi chuyến đò qua sông đồng nghĩa với việc đối mặt trực tiếp với bom rơi, đạn nổ và cái chết cận kề. Những người lái đò năm ấy phần lớn đều còn rất trẻ. Họ chèo những con đò nhỏ giữa màn đêm dày đặc khói lửa, lặng lẽ đưa từng tốp chiến sĩ vượt sông vào Thành cổ. Có khi vừa cập bến, con đò đã bị pháo địch đánh trúng; có người vừa đưa bộ đội sang sông xong thì mãi mãi nằm lại giữa dòng nước đỏ màu máu. Nhưng bất chấp hiểm nguy, những chuyến đò vẫn không ngừng nghỉ bởi phía bên kia sông là chiến trường đang cần người, cần đạn dược và niềm tin chiến thắng. Suốt 81 ngày đêm chiến đấu, dòng Thạch Hãn đã trở thành “dòng sông máu”, nơi biết bao cán bộ, chiến sĩ anh dũng hy sinh. Có những người lính tuổi hai mươi vừa đặt chân tới chiến trường đã vĩnh viễn nằm lại dưới lòng sông sâu. Máu của các anh hòa vào dòng nước, làm nên biểu tượng thiêng liêng của chủ nghĩa anh hùng cách mạng Việt Nam. Điều làm nên sức mạnh phi thường trong những ngày tháng ấy chính là tinh thần quả cảm và lòng yêu nước của cả một thế hệ. Những người lính, người chèo đò, thanh niên xung phong đều hiểu rằng mỗi chuyến qua sông có thể là chuyến đi cuối cùng, nhưng không ai lùi bước. Họ ra trận với niềm tin son sắt rằng đất nước nhất định sẽ thống nhất, nhân dân nhất định sẽ được sống trong hòa bình. Ngày nay, chiến tranh đã lùi xa nhưng dòng Thạch Hãn vẫn âm thầm chảy như mang theo ký ức của một thời hoa lửa. Mỗi mùa tri ân tháng Bảy, hàng nghìn người dân và cựu chiến binh lại trở về thả hoa đăng trên dòng sông lịch sử để tưởng nhớ những anh hùng liệt sĩ đã nằm lại nơi đây. Những ngọn hoa đăng lung linh trên mặt nước như lời nhắc nhở các thế hệ hôm nay phải biết trân trọng hòa bình, sống xứng đáng với sự hy sinh to lớn của cha anh đi trước.



